Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

Đêm trước mơ thấy có vị thiền sư đến cho quà, mở ra thấy một cuốn sách và rất nhiều gạo, thầy bảo sách thì giữ lại, còn gạo thì rải cho chim ăn. Nói xong, thầy lấy một nắm, thảy vào không trung, bồ câu bay trắng trời, tuyệt đẹp.

Đêm trước nữa, lại mơ thấy theo tăng đoàn lên núi, đoàn người bay trong yên lặng, chỉ có mình mải chơi, nên lạc mất.


Đêm qua mơ thấy chạy thật nhanh trên con đường đầy rắn, về đến nhà mọc cánh bay luôn, mình là con chim, một con chim trời, trắng xóa...


Tự nhiên có cảm giác lạc lõng quá nơi cõi tạm này...


Hay, cô đơn đã thuộc về bản chất?

Thứ Hai, 13 tháng 10, 2014

bị trời đánh

Phúc cho ai nhận thấy: kiếm tiền, là một hành trình vui vẻ!
.
.
.
.
.
Vô phúc, lúc này, mình thấy hổng dzui :((((
Những lúc như vầy, chỉ biết dặn mình...đừng khóc....
.
.
.
.
.
mà hãy... CHỬI THỀ.!!!!! MK!!!!!



Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Ai đó ôm tui đi...

Mấy nay mắt trái bị giật liên tục. Lên mạng hỏi bác sĩ Gồ, bác cho ra nhiều kết quả lắm, nào là do căng thẳng thần kinh, do cafein, thiếu magie, mắt bị khô, căng mắt, nghiến răng, biểu hiện của hạ đường huyết, rối loạn chức năng thần kinh, hay parkinson gì đó. Cái gì dính dzô cũng mệt, duy chỉ có một kết quả cảm thấy hài lòng, đó là điềm báo "gặp chuyện bất ngờ về mặt tình cảm" hehe. Khỉ chớ, thương người ta người ta có thèm biết đâu, đã vậy còn xa tít tắt chả biết khi nào gặp lại. Bất với chả ngờ.

Mấy ngày nay mệt ghê, đã vậy còn lo tùm lum chuyện. Bi giờ là 7h22 phút tối, thấy hai con mắt sụp xuống tận sàn nhà rồi...

Ai ôm tui cái, cho tui thấy an lòng mà ngủ chút xíu...tui bất an quá thể rồi đây...

(Cái này mà post FB chắc cả tá người nhảy dzô ôm ôm hug hug, nhưng đó đâu phải điều mình muốn, FB rần rần làm mình hông yên, thôi qua đây, tự mình ôm mình, tự mình giấu nỗi đau cho mình mình biết, lành hen! )

:)



Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

Nhảm

Từ khi bị anh bạn công ty du lịch Bhutan săn đuổi quá thể, cộng với vụ án người người đổ xô qua xứ này như một thứ mốt, cho dù chỉ là mơ ước (vì chưa có xiền đi), thì mình cũng dám chảnh chó cao giọng mà là đếch muốn đến đấy nữa. Tây Tạng, Nepal cũng vậy, chả biết tại sao cũng mất hứng theo luôn. Vậy nên, Mông Cổ và Thổ Nhĩ Kỳ sẽ là hai cái đích nhắm tiếp theo cho cái - gọi - là "mặt khác cuộc đời Thư" trên bản đồ rong ruổi thế giới. Má ơi, nói ngon vậy chớ biết khi nào mới lại được xách đít lên, đi mà sống một cuộc đời khác như mấy năm vừa qua nữa. Hết 29 rồi đến 30, quay qua quay lại, thấy mình già chát. Mà càng già chát thì càng nhát cáy, nên mới lo sợ đủ thứ kiểu như mười năm hai mươi năm sau rồi sẽ ra sao. Vậy nên, mới phải siêng năng  một cách đột xuất bất ngờ, xong làm mấy việc vớ vẩn như kinh doanh, tiết kiệm xoay sở xây nhà xây cửa các thứ. Mệt chết!

Mà, MK! hai hôm nay bị hành thấy bà nội luôn.

Một là bị sự ẩu tả, vô trách nhiệm, hèn nhát, thủ tục rườm rà, quan liêu hách dịch vân vân nhiều lắm thường thấy của mấy thằng cơ quan nhà nước, hành chạy lên chạy xuống chạy tới chạy lui. Vừa chạy vừa nghĩ sao mà nó ngu thế, phải chi mình quản lý nó thì cái đám dân đen đỡ khổ hơn biết chừng nào?

Hai là, làm việc với em thanh niên kia sao ngốc quá, nói hoài hông hiểu, lên máu thấy bà luôn. Chuyên môn của nó mà mình phải dạy lại. Hây dà dà. Tiền bỏ ra không thể nào yên tâm cho được, nhất là cái ông ku đó sến quá thể trời ơi.!!!

Muốn chửi thề ghê nơi!

Nhưng mà: Chửi thề có giúp giảm xì chét hông? - Đếch biết, thấy cũng có chút chút
Và: Chưởi thề có làm người ta đánh giá mình này nọ không? -Kệ mẹ nó chớ.

MK! Nhảm ghê nơi.

Trưng cái hình Cô Mổng thanh bình, nhìn cái cho nó bớt sân si, trở về với con người nha tão MK!


Chủ Nhật, 28 tháng 9, 2014

Lạt Sa

Labata (Làm bằng tay - Làm bằng tâm) mới đầu hơi bị khó nuôi, nhưng đến lúc này có thể tạm yên tâm rồi, con đường phía trước còn dài, nhưng sáng sủa, khả quan. Tháng sau khai trương cửa hàng Labata đầu tiên, hi vọng sẽ buôn may bán đắt, để mình còn có tiền đẻ thêm đứa nữa, tên là Lạt Sa.

Lạt Sa (Dalat - Lhasa Homestay) có lẽ là dự án lớn nhất đời mình, để đẻ thêm Lạt Sa, chắc phải cầm cố và mượn nợ tùm lum. Nhưng cứ nghĩ đến tình cảm ấp áp của các bác, các anh chị chủ nhà, những nơi mình đã tá túc trên những nẻo đường rong ruổi thế giới, thì mình càng quyết tâm làm hơn.

Thiệt sự, chưa tính toán đến lợi ích kinh tế lúc này, chỉ muốn đưa tình cảm chân tình ấy đến với khách của mình thôi, để họ được cảm thấy ấm áp như ở nhà, thoải mái chia sẻ và tỏa lòng yêu thương. Thế nên, sau này, nếu có ai hỏi sao làm homestay, thi mình sẽ nói lý do đầu tiên là:

Lạt Sa, được ra đời từ lòng biết ơn và tâm nguyện đền đáp!





Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

24.9

Hồi xưa, chiều mưa, mình đang chạy xe ngon trớn thì bị một thanh niên tông từ phía sau, ngã chỏng chơ rồi quay lại ngó xong rồ ga bỏ chạy. Đầu mình đập xuống đất, trong 30 giây ngây đơ chả hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết có người ẵm vô lề, rửa mặt cho khỏi máu me tè le, phủi quần phủi áo giùm mình rồi hỏi :”Hay anh đưa em đi viện nha?”, mình trả lời -“ Bây giờ em phải đi thi, rớt môn này là em khỏi ra trường luôn”. Cái là ảnh dắt xe mình đi gửi, đưa chìa khóa và thẻ cho mình, ảnh nói để ảnh chở đến trường luôn, chứ nhìn bộ dạng này ảnh không yên tâm. Rồi ảnh chở mình đi, đang bon bon chạy, ảnh dừng xe, kêu mình đợi rồi vô chợ mua cho mình đôi dép. Lúc đó mình đau quá, tinh thần hoảng loạn, cũng chẳng biết là giày văng đâu mất rồi. Rồi đến trường, chỉ kịp bước xuống, cúi đầu cảm ơn, chưa kịp lấy tiền ra trả là ảnh quay đầu chạy ngay, hình như đang vội lắm, chưa kịp hỏi tên gì cả. Mình nhìn theo bóng ảnh mà cảm kích khôn nguôi.

Hồi nãy, có thanh niên shit kia đi chậm chậm gần mình, lái không tập trung, móc vào xe mình, kéo đi một đoạn chới với, làm mình bầm chân xước tay, xong nhanh nhẹn hẳn, hắn rồ ga bỏ chạy.

Phải nói rất là cú, nếu còn sức chắc mình cũng rồ ga chạy theo đá cho một đá lăn cù quay, nhưng nhớ lại chuyện hồi xưa được giúp, mình thôi kệ, không tức nữa, nghĩ đời mà, người này người kia, gặp tốt gặp xấu nhiều khi không do mình lựa chọn...

Nhưng, có một điều, mình nhất quyết chọn được, là làm điều tốt hay điều xấu, và cái điều ấy, cho dù là điều tốt hay điều xấu, thì nó cũng sẽ được lan truyền đi rất nhanh trong cái thế giới hỗn loạn tốt xấu này.

Chỉ mong cái tốt được truyền đi nhanh, và nhiều hơn là cái xấu...Amen!