An để mà "di", di hoài về thế giới mà người ta không cần đi tìm bình an nữa, ở đó, người ta chỉ mĩm cười, vì những niềm vui chung...
Thứ Năm, 9 tháng 12, 2010
Thơ con cóc kể về con gà và cây me đất :D
Thứ Tư, 20 tháng 10, 2010
Thứ Hai, 4 tháng 10, 2010
mưa đểu !

Mưa "chơi" cho ướt
Mưa lướt qua môi
Mưa sôi cảm xúc
Mưa nhúc nhích nhìn
Mưa thình lình biến
Mưa liến thoằng bay
Mưa chạy theo gió
còn ló qua thềm
Mưa thêm đau khổ
Cho người yêu mưa...
...
Mưa rớt trên mái
Mưa đè trên vai
Mưa sai vị trí
Mưa dí vào mắt
Mưa cắt vào tim
Mưa tìm nỗi nhớ
Mưa quơ nỗi buồn
Mưa luồn qua tóc
Mưa dốc cạn tình
Mưa....
...rình...
........rình......
.....................................................trốn...
!
Chủ Nhật, 3 tháng 10, 2010
Thỉnh thoảng chạy băng qua con đường thẳng tắp từ Q1 về nhà mà cứ vô thức chẳng biết mình đang đỉ đến đâu, chăm chăm nhìn về phía trước mà tìm một …khoảng trống để có thể len lỏi …phóng . Chẳng suy nghĩ gì thì phải .
Thỉnh thoảng nhớ về cái bến nước mà ở đó, nắng ngồi lạnh thiu, gió lười phớt nhẹ lên mặt nước khiến cánh chuồn giật mình chao nghiêng, tiếng ve đâu đó vọng về phá vỡ cái khoảng không cô quạnh, như chất xúc tác khuấy hè thành một thứ gì đó sánh đặc buồn.
Thỉnh thoảng vào nhà sách Fahasa Tân Định, đi dọc hết các kệ, rồi đi thẳng lên lầu hai, ngồi rất lâu ở cái góc trong cùng bên trái. Ngấu nghiến nhìn, nhớ, rồi mơ ước, rồi dự định, rồi gấp sách lại và tự hỏi mình : được không?
Thỉnh thoảng, lại lấy cái đống bùi nhùi của mình ra cắt, dán, khâu vá, vẽ vời, thấy lòng nhẹ tênh. Thích cảm giác sống mà không phải suy nghĩ,không phải tính toán, cứ tập trung vào một cái gì đó vô thức mà chẳng cần biết kết quả nó là cái quái gì. Thấy mình gần gũi mình đến lạ !
Thỉnh thoảng, nghĩ về những người chị . Thấy mình dường như đang mon men đi giữa những bức tường thẳng đứng , an toàn và ấm áp bởi lý trí bảo chẳng cần gì , nhưng con tim trong mình lại bảo phải khác đi, vì cái khác đi ấy, bỗng dưng thèm một cảm giác … lạc loài.
Thỉnh thoảng, ngó lên trời, thấy cao thênh thang và ước lòng mình rộng mở . Bởi những ích kỷ và bản ngã trong lòng mình chẳng bao giờ có thể là hoàn toàn …biến mất. Nó ẩn nấp đâu đó trong lý trí, trong suy nghĩ và trong cả trong sự trông đợi, và tình yêu của người khác nữa. Có thể quên, có thể nhốt, có thể kìm nén, có thể …không thừa nhận, nhưng chẳng bao giờ có thể triệt tiêu. Rộng mở như mây trời thênh thang, dù sao, cũng chỉ là một ước mơ…
Thỉnh thoảng, thấy mình lảm nhảm, ba xàm ba láp như một đám thỉnh thoảng ở trên, nhưng cũng chẳng sao cả, mình có quyền bi quan sau lạc quan và những nụ cười , nếu điều đó, xét cho cùng chẳng ảnh hưởng đến ai.
Thỉnh thoảng gom những cái buồn man mác, tan tác mỗi nơi mỗi chút cố gắng gắn nó lại mà cũng chẳng thành cái hình gì, rồi lâu lâu tự ngẫm : tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn.
Thỉnh thoảng thấy mình Ngớ. ngẩn, đúng theo kiểu ...con gái !
Haizzzz , nhỏ gì nữa trời !!!!
Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010
Dậy thật sớm, ra lan can nhìn mấy cây xương rồng, hít cái không khí sáng trong hiếm hoi ít ỏi của SG nhộn nhịp nắng , lòng nhẹ tênh, không phải vì cảm giác tự do, bay bổng mà là vì trống trải, trống trải trong lúc bề bộn suy nghĩ và lo toan, nghĩ cũng lạ !
Hôm qua, có ai đó hỏi mình, “buồn” và “sầu” khác nhau chỗ nào ? Mình bật cười khanh khách , xét về tính cơ học , buồn là khi cơ mặt chùn xuống, còn sầu thì nặng hơn , là sự kết hợp của cái mặt xệ và cái bụng nặng . Buồn thì nhanh hết hơn sầu, vì nó cạn cợt hơn, khác nhau chỗ đó thôi. Còn nguyên nhân dẫn đến buồn và sầu thì nó giống nhau lắm, tùy mỗi người phân loại mình nên buồn hay nên sầu, vì vậy, ranh giới giữa buồn hay sầu cũng khá mong manh. Lúc bình thường, người ta hay suy nghĩ bằng cái đầu, nhưng khi buồn hay sầu, người ta lười phân tích lắm, mọi cảm xúc đều dồn xuống bụng và nằm yên ở đó, thỉnh thoảng trở chướng chao qua, chao lại, làm người ta …đau lòng hay xót ruột. Vì nặng, vì đau, vì xót nên người ta tự cho phép mình …lười biếng…
Không biết tại sao, lâu rồi, chẳng bao giờ cho phép mình buồn bởi những lý do rõ ràng vì luôn nghĩ mọi việc đều có cách giải quyết, hình như càng buồn thì càng … “chăm suy nghĩ hơn ”. Có chăng, nếu buồn cũng chỉ do những lý do vớ vẩn rất con gái . Vì cái “ con gái” đó nên nhiều lúc cũng cười xòa bỏ qua cho những lúc mình … dở hơi. Nhưng thói quen sống một mình làm cái dở hơi đó hay bị kiềm chếm chế, thay vào đó là phân tích là giải quyết, nhưng chẳng biết có … triệt để cái cảm xúc buồn không nữa. Hôm nay, nhiều cảm xúc, nhưng hình như kiểm soát được nó, không chạy ra mặt hay dồn xuống bụng mà đẩy nó hết lên đầu, tìm cách phân tích và đẩy nó ra ngoài.
Mình định nghĩa sự trống trải hôm nay là “ nhẹ nhõm trong giả tạo” , bởi lo toan và bề bộn chỉ bị chia cắt và giấu nhẹm đâu đó cho “quang đãng” chứ chẳng được giải phóng . Vì “ sự mạnh mẽ nửa mùa” của bản thân, cảm xúc chẳng được dẹp triệt để, nó ẩn nấp đâu đó chờ ngày “ cách mạng ” . Cảm xúc lúc này “ rộng rãi” như lúc trật tự đi dẹp vỉa hè, trật tự đi rồi, vỉa hè lại lại nhộn nhịp gánh rong.
Dù sao cũng chỉ là một đứa con gái ... mà sao chẳng bao giờ có thề buồn một cách … thoải mái và bình thường được nhỉ… nói về buồn mà cứ mâu thuẫn nặng nhẹ giữa giải phóng và dồn nén, bởi cái đầu nó tính toán ngay cả với cảm xúc của chính mình...
Giá có thể kết thúc mọi thứ chỉ bằng một tiếng thở dài, như thế lại hay !
“Buồn ơi là sầu !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Thứ Bảy, 4 tháng 9, 2010
Sống thật?
ngoisaoheo: nhìn dáng chị vô chung cư
" Huynh Giang:
" Huynh Giang: thấy nghèo nghèo hả, hahaha
ngoisaoheo: không biết diễn tả sao
" Huynh Giang:
ngoisaoheo: hông
" Huynh Giang: nói thử xem
ngoisaoheo: đang nghĩ
ngoisaoheo: để cố
ngoisaoheo: thấy giống giống nghệ sĩ
ngoisaoheo: lãng tử
" Huynh Giang: hahaha
" Huynh Giang: nhưng...
ngoisaoheo: hơi bất cần một tí,
ngoisaoheo: hơi yếu đuối
ngoisaoheo: nhỏ bé
" Huynh Giang: liêu xiêu?
ngoisaoheo: nó vững
ngoisaoheo: biết mình đi đâu
ngoisaoheo: nhưng thấy con đường đó không phải là con đường mình muốn
ngoisaoheo: nhưng cứ đi
ngoisaoheo: kiểu vậy
" Huynh Giang:
" Huynh Giang: cô thật là....
" Huynh Giang: hiểu tui
" Huynh Giang:
"Thấy con đường đó không phải là con đường mình muốn" - " nhưng cứ đi, đi bằng hai chân, vững vàng ..."
___________________________________________________________________
Nghệ sĩ nhỏ bé bất cần ....
Tối thứ 7 ,
Trời mưa, mưa thật lớn,
Dầm luôn mưa, xẻ dọc con đường , chia đôi mấy quận , về nhà ...
Ẩm ướt nhưng sao thấy ráo hoảnh,
Cảm nhận rõ ràng những đổi thay từ style ăn mặc đến tâm tính. Hơi nghệ sĩ, hơi bất cần, nhưng chắc chắn và vững chãi hơn. Không biết bị cái gì nó " vận" vào người mà sao dạo này hay " coi nhẹ" mọi thứ , mưa bão , bệnh tật, tiền bạc, tình cảm, nghề nghiệp ... tất cả mọi chuyện xảy đến dù lớn dù nhỏ, dù lợi hay hại đều có chung một cảm giác " bình thường thôi" đến đáng sợ.
Thật sự, sợ mình ...không bình thường.
Vài ngày nay, để blast câu " lòng rộng mở, thênh thang như mây trời " để chuẩn bị đón một " khối u" có linh cảm là ... rất lớn đang dần lăn đến. Không tham, sân, si chi để cản đường nó. Cũng ko nghĩ là có thể " hóa giải" nó vì tính tình vốn hay thờ ơ những chuyện xấu ở đời. Chỉ chuẩn bị một tấm lòng rộng mở mà đón nhận nó, tự hứa với mình là " không nên chấp và không được chấp " vì dù gì thì nó vẫn phải lăn ngang qua đời mình như một "bài học cho sự sai lầm" , cứ hiên ngang mà đón nhận , rồi sẽ qua.
Bình tĩnh và thanh thản lạ.
Dũng cảm hay vô cảm ?
____________________________________________________________________
Con đường ...
Hôm nọ, qua học ké lớp thư pháp bên CH, bỗng thấy nao lòng khi chị N nhờ thầy viết tặng hai chữ "con đường" đầy tâm trạng. Nao lòng bởi ánh mắt chị đượm buồn đang phân vân một điều gì đó. Nao lòng nhìn lại mình, nhận ra mình ...rời rạc với những ý nghĩ, những ước mơ to lớn và vụn vặt, bình thường và bất thường, độc lập và mâu thuẫn....nên.... không thể ghép lại, ..nao lòng bởi mình ...chẳng thể hình dung nổi một " con đường " cho chính bản thân.
Đôi khi mình sống vì mình, chỉ vì bản thân mình và bất chấp hết mọi thứ xung quanh.
Có lúc mình sống vì một cái gì đó, không phải là điều mình muốn mà là điều người khác thích.
Cũng có khi mình sống vì điều mà mình cho rằng " phải sống như thế" để giống với mọi người, để không trở nên quá mộng tưởng và khác biệt một cách dở hơi.
Vậy thực sự mình muốn gì?
-Muốn trở thành một cánh chim trời tự do, muốn góp phần xây dựng một tổ chức tình nguyện lớn mạnh, thích cuộc sống lang thang, đào bới, khắp các hang cùng ngõ hẻm, thích sống thử những nền văn hóa mới lạ , một đời phiêu du, rồi sau đó về gìa xây một cái " nhà dưỡng lão" nuôi mình, giúp người, sống một cuộc đời đầy ý nghĩa rồi ...đi.
-Muốn sáng tác, muốn thành nhà thiết kế hay copy writer. Muốn phát huy hết những " tiềm lực " như đống lửa cháy ngùn ngụt lúc nào cũng chầu trực phun. Ghét cái chất " nghệ sĩ" trong người không lúc nào cho phép an phận với "những gì bình thường như mọi người vẫn thế". Sự sáng tạo và nhạy cảm quá mức đôi khi làm mình thù ghét chính bản thân, hay đúng hơn là hèn nhát và sự lười biếng hiện hữu.
-Muốn trở thành một ... đầu bếp thực thụ, nấu ăn với tất cả cái tâm và tấm lòng.
-Muốn là một người vợ chu tòan và hạnh phúc.
Muốn nhiều thứ, tham lam nhiều thứ và mộng tưởng nhiều thứ, sợ mất nhiều thứ đến nổi không dám chọn lựa một " con đường" đi cho riêng mình .Cuộc sống không dừng lại, chủ động thì đi trước nó, thụ động thì trôi theo nó. Còn mình, mãi chạy trên một con đuờng nào đó người khác vẽ ra, theo số phận đưa đẩy một cách an tòan mà không xác định được nó có dẫn đến điều mà mình mong muốn hay không. Tất cả chỉ là mường tượng và suy đóan mơ hồ.
Phải chăng, mình đang sống không mục đích ? không hoạch định , và bị chi phối quá nhiều bới những yếu tố xung quanh .
Hay thực sự mình không biết mình muốn gì cả ???
24 tuổi.
Một con đường ?
Có vẻ vững chãi và tự tin trên con đường đang "chạy ", chỉ là bề ngòai và sĩ diện , hơn ai hết, ta biết mình ... chênh vênh vì đó không phải là con đường phù hợp với mình . Biết sẽ phải té thêm nhiều lần nữa, nhưng sẽ ổn thôi, vì mỗi con đường , mỗi vấp ngã là mỗi bài học, sự trải nghiệm đánh bại hèn nhát và lười biếng trong cuộc hành trình tìm kiếm bản thân, ...vẽ nên một con đường.
__________________________________________________________________
Sống thật là không biện hộ và đỗ lỗi, sao ta cứ mãi ...chọn sai con đường, biết không đúng, nhưng ta vẫn cứ đi ???
Thứ Năm, 2 tháng 9, 2010
Từ thiện và cộng đồng
Nói thẳng nhé, mình có làm từ thiện, nhưng không thích từ “ từ thiện”.
Mình không thích từ “ từ thiện” vì nghe nó mang đậm cái tình thương hại và chẳng có gì sáng sủa hơn cho tương lai của của mảng đời bất hạnh. Có chăng, cũng chỉ đến rồi đi, rồi nếu may mắn thì lại đến, rồi cũng lại đi, để lại một chút thương cảm , cứu vớt nhất thời rồi đâu lại vào đấy , lại nghèo, lại khổ , lại quay quắt cho qua ngày đoạn tháng.
Mình không thích từ “ từ thiện” , vì đôi khi, mình chứng kiến nhiều cảnh khó chịu ở các trại trẻ mồ côi trong và ven thành phố này lắm. Trung thu, IYC có làm một chương trình ở quận 2 cho mấy em vui trung thu, mình đến , hòa chung niềm không khi và thực sự tận hưởng những giây phút ý nghĩa với những “chiến hữu” của mình và các em ở đây . Nhưng có lẽ là “ cái tâm” mình chưa tốt, khi mình chẳng thích gần gũi với một số em nhỏ, vì cái cách mà em đòi hỏi mình phải đối xử với em (vì em“mồ côi” và mình làm “từ thiện” ) thì mình phải đáp ứng mọi yêu cầu của em. Như các đoàn “từ thiện” khác, các anh chị khác vẫn … gật gù ( đôi khi giả bộ ) thương cảm và …cắn răng chịu đựng làm theo những đòi hỏi vô cớ của các em. Hỏi ra, mấy em đó cũng sống ở Chùa này được gần cả 7-8 năm rồi, theo mình, có cơm ăn, có áo mặc, được đi học , được giáo dục, đêm nằm ngủ không sợ lạnh, nắng không sợ bệnh, mưa không sợ ướt thì cũng đã hạnh phúc hơn hàng triệu đứa trẻ khác rồi, đừng quá chăm chăm vào việc “ mình mồ côi” để so sánh, thấy mình đáng thương và đòi hỏi bù đắp, nên dạy cho các em hiểu như thế , nhỉ …
Cũng có Chùa ở Củ Chi, nhận nuôi dưỡng những em bé mồ côi, khuyết tật và người già neo đơn. Ngoài những việc làm mình thấy hài lòng ra, lúc về mình cũng muốn thở dài một chút, ở trỏng, có mấy bé xinh xinh, đeo vàng vòng, bông tai đủ kiểu, mà toàn là vàng thật. Hỏi ra mới biết là của người ta cho, vì thấy em xinh xắn, dễ nhìn,lại lanh miệng, còn mấy em hơi lầm lì, hơi “khó nhìn” khác thì chỉ mặc được 2 cái áo, gọi là áo rách ít đùm áo rách nhiều . Rồi còn có em dạn dĩ làm quen, kể lễ và cuối cùng là hỏi xin tiền, còn “mớm” rằng ai đến cũng cho em 10 ngàn, 20 ngàn, và chờ đợi bằng ánh mắt …không hay lắm ….
mặc dù tội nghiệp thật, nhưng thương thì thương trong lòng đừng quá “công khai “ để tâm vào chuyện “ mồ côi” trước mặt các em để nỗi mặc cảm,day dứt biến thành nỗi ám ảnh và sự đòi hỏi bù đăp kéo chìm sự tự tin vào cuộc sống và tương lai của các em .
Cái gì qua thì cũng đã qua rồi…
Mình không thích dùng từ “từ thiện” vì mỗi lần nhận hàng từ thiện, hàng cứu trợ thì đôi khi mình lại thấy …nhói lòng. Người cho nhiều khi như … tống khứ những món đồ đóng góp , vì quăng bỏ thì thấy uổng, mà để lại cũng chẳng để làm gì, thôi thì “ từ thiện” cho nó có cái danh, và tự huyễn hoặc rằng : cái bản thân mình “ cũng tốt” , họ chẳng nghĩ là nhận “ món quà” này nhiều khi người ta còn phải mang thêm một nỗi …phiền là tìm chỗ…quăng dùm, họ cũng chẳng muốn biết người đang khó khắn, hoạn nạn, thật sự người ta cần gì nữa . Năm ngoái, nhận hàng cứu trợ tiếp viện cho Quãng Ngãi, nhận được cả… giẻ lau, bikini, chồng báo cũ và cả một lô “tiếc rẻ” linh tinh khác. Người nhận , nhận được gì ngoài sự thương cảm …giả tạo mà dở khóc, dở cười…
Mình không thích từ “ từ thiện”, vì có lẽ ngoài những mặt tích cực ( rất nhiều ), mình còn cảm nhận được đâu đó xung quanh là những điều …chán thấy.
Mình không thích từ “ từ thiện “ vì mình hay tưởng tượng sau nó là cảnh nghèo, là đói khổ, là bố thí, là thương hại và đôi khi là …sự đòi hỏi, ỉ lại hay bế tắc .
Mình không thích từ “ từ thiện” vì trước đó, đôi khi, mình lại nghĩ về sự giả dối của những kẻ tưởng mình có “ lòng nhân”
Có lẽ mình khắt khe, hay tâm mình chưa đủ rộng để hoàn toàn có thể yêu thương và chấp nhận vô điều kiện đón trọn vẹn hai chữ “ từ thiện”, bởi lẽ, đôi khi nó bị lạm dụng và biến tướng ở cả hai chiều cho và nhận, mình suy nghĩ nhiều quá ( và hơi thừa thì phải ) . Thế nên, mình chỉ thích làm công tác cộng đồng. mỗi lần ai nói mình có phải tham gia IYC là làm từ thiện không, mình không thích lắm, mình thích khoe là làm “ công tác cộng đồng” hơn J.
Nếu như “công tác từ thiện” chỉ gói gọn ở ý nghĩa giúp đỡ người nghèo khó, thì “ công tác cộng đồng” được hiểu theo nghĩa rộng hơn , bao gồm cả “ giúp đỡ - đưa ra giải pháp cải thiện về mặt vật chất lẫn tinh thần “ và các điều kiện xung quanh ảnh hưởng đến sự sống và sống tốt hơn của cả một cộng đồng ( nhỏ hoặc lớn) J , nói cách khác , nó sâu và rộng có tính lâu dài và chiến lược hơn “ từ thiện “ rất nhiều, vì không chỉ có người nghèo khó mới cần được giúp đỡ.
Bởi nó rộng, bởi mình lười, và không đủ chữ nghĩa cũng như kiến thức nên mình không bàn về nó nữa, mình bàn về cái “ công tác cộng đồng của mình” .
Theo mình nghĩ, bởi vì mình cũng là một phần tạo nên công đồng nên nếu muốn cộng đồng tốt, mình cũng nên “ sống cho được” trước đã . Mình cố gắng nghĩ tốt nhiều hơn, cười nhiều hơn . minh thoai mai thi xung quanh sẽ an lành ( chủ quan là vậy J)
Theo mình nghĩ, bởi vì mình cũng là một phần tạo nên cộng đồng, cùng hít một bầu không khí, cùng chiếm một phần diện tích nào đó trong cái thành phố triệu dân này, cùng góp phần làm ô nhiễm môi trường sống, nên nếu muốn cộng đồng tốt hơn , mình cố gắng sống sạch sẽ trong không gian có mình , mình ít xài bao nilon hơn, mình thích trồng cây hơn và ăn chay nhiều hơn chút nữa.
Theo mình nghĩ, bởi vì mình cũng là một phần tạo nên cộng đồng, vì nhìn lên ko bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình , nên muốn cộng đồng tốt hơn, nếu có nhìn lên trên thì hãy làm những gì mình cho là đúng đắn, còn nếu nhìn xuống một cách đúng đắn sẽ biết rung cảm , va LÀM GÌ đó HIỆU QUẢ , một cách THỰC TÂM .
“Công tác cộng đồng của mình hiện giờ cũng chỉ có thế , chẳng bỏ bèn hay gì so với những “ dự án làm về cộng đồng” của một số người chỉ CHUYÊN NÓI về cộng đồng.
Sức mình nhỏ, bây giờ, mới chỉ làm được thế thôi…
PS : Mình thích các chương trình cộng đồng cùa C, đặt biệt có tình cảm với CDS, phát huy nhe các bạn !!!

