Thứ Tư, 17 tháng 7, 2013

Nuôi cá


Hôm nay, thức dậy sớm, lười biếng cuộn mình vào chăn, ngắm nhìn cái hồ nước veo veo nắng ngoài ban công, tôi thấy mình trong suốt, trong đến nỗi tôi có thế nhìn đến tận đáy - đáy tâm hồn - và dĩ nhiên, ít nhiều, ngoài những phần lung linh dưới nắng, tôi thấy mình...bẩn, bẩn một cách tất nhiên như mọi cái "đáy" lâu ngày chẳng dọn dẹp vệ sinh nó vẫn như thế. Tôi kệ mình bẩn, tôi "ừ, mình bẩn" rồi nghĩ tiếp về chuyện cái hồ. 

Hồ rộng, rất rộng, đủ chỗ cho 20 con cá vàng 3 đuôi to bằng nắm tay bơi lội tung tăng cả ngày mà không đụng mặt nhau. Thực tế thì cái hồ vẫn chưa có cá, cả hai ngày nay, tôi "định" mua không dưới 5 lần, nhưng sau những cái định đó, tôi quyết định ...để sau vậy. Tôi vẫn muốn ngắm nhìn cái khối nước trong veo đó trong trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, như ngắm nhìn một điều gì đó hoàn toàn thánh thiện và thanh bình, điều mà tôi chẳng tin rằng trên đời này có. Hình như dạo này tôi chẳng tin vào điều gì nữa thì phải...

Nói tiếp về cái hồ cá, ban đầu tôi chỉ định nuôi một con cá nhỏ xíu thôi, hoàn toàn không thêm rong rêu đá sỏi gì cả, tôi muốn nuôi cá trong một khoảng không rộng lớn và giản đơn, tự do bơi lội mà chẳng cần vướng bận bất cứ thứ gì. Tôi thích hình ảnh một con cá nhỏ bơi xuống lòng đại dương, không có được "đại dương" thì tôi sẽ sắm cái hồ thật rộng và con cá...thật nhỏ cho tương xứng với tưởng tượng của mình. Nhưng tôi cũng thấy mình...ác và thật không phải khi...phản ánh nhu cầu "một mình" của mình lên con cá một cách bất công và vô lý như vậy. Nhưng thực ra thì con cá có cô đơn không, có buồn tẻ hay an lặng không? Ai mà biết được...

Vậy là tôi quyết định nuôi hai con cá, gọi là cho có đôi có cặp, cho có vẻ "cộng đồng", nhưng mục đích chỉ là che dấu sự cô đơn bất cần của con cá kia thôi, tôi chẳng mong chúng nó gặp nhau, yêu nhau và đẻ ra một đàn lóc nhóc rộn ràng để làm gì cả.

Tôi ghét sự ồn ào.

Dẫu vậy, hôm nay tôi sẽ đi mua hai con cá, dù chỉ thích nuôi một, bởi ở một góc khác của trái tim và cả lý trí, tôi sẽ vui hơn nếu hai đứa chúng nó yêu nhau, đẻ thêm một bầy nữa tung tăng trong bể bơi của sự hạnh phúc gia đình.

Niềm vui ấy sẽ khỏa lấp sở thích cô lập và nỗi sợ bị lãng quên...

Tôi nghĩ vậy, và cũng mong vậy.

Hôm nay, tôi đi mua-hai-con cá.


Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

An Di



Vậy là đã được hai tuần, tôi chuyển hẳn qua làm part time, không váy áo thướt tha đua đòi làm gái công sở nữa. Tôi trở lại nguyên bản của chính mình, cặm cụi với khâu vá, đục đẽo, say mê trong từng đường kim mũi chỉ, nhìn những "tác phẩm" từ từ lộ diện, tôi nhận ra rằng: tự mình chơi với mình bao giờ cũng dễ chịu hơn với đám đông nhân loại ngoài kia.

Ngày mai, tôi sẽ lại trồng cây và nuôi cá, tôi sẽ tạo ra một "cộng đồng" nhỏ xinh xắn, yên động xung quanh, để nhìn vào đó, tôi có thể mĩm cười và thấy mình an ổn. Tôi không biết sự chán gặp người và lười giao tiếp (mặc dù những mối quan hệ vẫn ổn) mà tôi thường cảm thấy có phải là triệu chứng của căn bệnh trầm cảm hay không, chỉ biết là "đến hẹn lại lên", có những giai đoạn, tôi coi nó như một thứ nhu cầu, nhu cầu được biến khỏi đám đông, yên lặng làm những điều mình thích, chỉ riêng mình biết. Tôi gọi đó là niềm vui riêng, là sự chuyển động tròn tròn đi vào đâu đó sâu sâu bên trong nội tâm của chính mình, là "di" trong vô thức, di không suy nghĩ để tìm "an". An để mà còn "di", di hoài về thế giới mà người ta không cần đi tìm bình an nữa, ở đó, người ta chỉ mĩm cười, vì những niềm vui chung...

Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2013

Berli

1:58 AM, ngủ không được, tôi trở dậy, bật máy và viết vài dòng...

Tôi đang nghĩ gì trong đầu nhỉ? À, tôi nghĩ về đôi mắt hút hồn của cô nhóc Berli người Indo tôi quen ở Ấn Độ. Tuần sau, em qua Việt Nam, mặc dù rất quý, nhưng tôi không dám đưa về nhà. Tôi sợ cái cách em nhìn vào đâu đó bất định rồi hỏi tôi có cảm nhận được gì đó "bất thường" không. Dĩ nhiên cả em, và tôi đều biết  chúng tôi đang nói đến điều gì, điều mà tôi luôn cố tránh không muốn mình dính líu đến bấy lâu nay. Kể cũng lâu rồi, hơn nửa năm từ khi ở Ấn Độ trở về đến nay, tôi không còn "thấy" những điều tôi không muốn thấy trong những lúc ú ớ mê tỉnh, hay cũng không cảm nhận được những luồng khí lành lạnh ở những nơi...lạ lùng nữa. Tôi thấy mình nhẹ và sáng hơn nhiều so với trước đây, dường như đã được nhẹ nợ và hết duyên với những gì chưa bao giờ giải thích được. Tôi biết ơn người đã chỉ dạy cho tôi biết cách vượt qua nỗi sợ, chấp nhận thế giới này không - như - mình - thấy, và tập cho tôi từ bi đối với tất cả những gì mà tôi cảm nhận được sự hiện hữu xung quanh mình, dù ở dạng vật chất hay phi vật chất. Dẫu vậy, tôi cũng không muốn Berli vào nhà tôi, ngôi nhà mà tôi - đang- ở và khẳng định lại điều đó, điều mà Berli có thể nhìn thấy được bằng - mắt - thường, điều khiến tôi khiếp sợ khi mới dọn vào nhưng lâu nay tôi không còn "cảm" thấy nữa.

Tôi hi vọng "người ấy" đã thật sự an nghỉ rồi...



Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

Giữa tháng 6


Giữa tháng sáu, tôi đang ngồi trong chiếc hộp văn phòng nhả đầy khí lạnh, ngổn ngang với công việc và những lo lắng tũn mũn rất đời thường. Mặc dù vậy, tôi nghĩ là mình vẫn kiểm soát được mọi thứ, ngay cả những gì tôi sắp viết ra, không phải trong blog này, để đăng ở tờ báo điện tử nào đó mà tôi chẳng quan tâm. Tôi phải tìm hiểu về xe hơi, thời trang và kiến trúc Ý để viết 4 bài cho một hãng máy nước nóng . Tôi viết về  những con người mà trong lúc này, những gì tôi biết về họ chỉ vỏn vẹn đủ 3 dòng. Qua thời gian thử việc, tôi thiệt sự không biết mình có thích hợp với công việc này không, nhưng tôi cần tiền, quan trọng hơn, tôi cần một chỗ làm cho có vẻ bận rộn.

Giữa tháng sáu, tôi uống say, và ý thức hoàn toàn việc mình đã gửi đi một tin nhắn trách móc chẳng mấy là lịch sự. Nhưng xét một cách thật thà, khi tỉnh táo, tôi chẳng mấy hối hận về việc đó, tôi chỉ thấy thương mình hơn. Tôi thấy thương cái “tôi” bị tổn thương nhiều, khi trái gió trở lại trời tìm ai đó mà đổ lỗi giận hờn cho vơi. Như một đứa bé khi bất cẩn bị té, thì cái hành động đứng lên và đạp mạnh vào mặt đất làm nó dễ chịu hơn, tôi 28 tuổi, đôi khi vẫn ngây thơ tin vào cách trị liệu ấy để tự bào chữa cho mình. Khi buồn đau, tôi cóc cần biết đến cảm giác của người khác và toàn làm những điều xằng bậy. Đó cũng là cách mà người ta vẫn nghĩ về tôi. Tôi biết điều đó khi vào FB của họ mỗi khi chột dạ linh tính bất an chuyện gì đó trong lòng. Mĩm cười vu vơ, tôi nghĩ ngợi  nhiều về sự tương tác, ở trên đời có gì xảy đến mà không có lý do? Không biết người ấy có bao giờ suy nghĩ về những điều đã từng làm khiến tôi đau, hay người ấy chẳng nhận thức được, vì điều đó đã ăn sâu vào thói quen, suy nghĩ? - Tôi cũng không biết nữa, nhưng thôi...

Giữa tháng sáu, tôi sống bản năng hơn mình mong đợi, tôi không biết có nên điều chỉnh không, nhưng buồn đó, vui đó, cư xử như một đứa trẻ chưa được trưởng thành về mặt cảm xúc đôi khi khiến tôi thoải mái hơn. Dạo này, tôi đọc nhiều, viết nhiều, làm nhiều, và nghĩ cũng nhiều. Tôi nghĩ về những con đường sắp tới và thầm ao ước “ giá như chẳng có con đường nào cả”, không hẳn là mệt mỏi, nhưng tôi thấy mình cần phải dừng lại đôi chút, để thở và thấy rõ hơn về nơi nào đó mà tôi thật sự thuộc về.

Mà tôi thuộc về nơi nào nhỉ? – Tôi đang nghĩ đến một người, tận nước Pháp xa xôi...


Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

Tâm linh


“Người nào đặt tâm linh cao hơn vật chất tức là đã gieo mầm hạnh phúc. Chinh phục con người bằng tâm linh tức là đã mang đến hạnh phúc. Tâm linh là một “vũ khí”. Nơi nào tâm linh mạnh, ở đó có chiến thắng và sự trường tồn”.- Hòa thượng Thích Huyền Diệu.



Thứ Ba, 4 tháng 6, 2013

Phật


Sáng nay dậy sớm, check mail thấy vài chuyện bực mình, qua chùa Vạn Hạnh, định ngồi nhìn Phật tìm chút yêu thương, an ủi gì đó, nhưng thấy ổng cười mà trong lòng dậy sóng. Mình bực mình với ổng ghê, mình đang rầu thúi ruột mà ổng cười an nhiên thấy sợ, chả coi mình ra cái đinh mốc gì, thiệt chứ nhìn mỉa mai không chịu được. Không tìm thấy sự đồng cảm, năm phút sau đứng dậy đi về, chẳng quên cúi đầu chào Phật một cái, trong đầu quàu quàu nghĩ " Chào Phật, lúc khác con lại đến, hôm nay con chả ưa gì Phật".

Nhìn lên, lại thấy Phật cười, an nhiên và bao dung lắm...

Quay đi, mà lòng nhẹ hẫng!

Yêu Phật nhiều!