Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011

Tối nay, mưa mà có nắng...


Bảy năm trước, Q7 không cao tầng và sang trọng như bây giờ. Con đường Nguyễn Lương Bằng hồi đó vừa làm xong thẳng tắp, cao ngạo và vô cảm chọc thẳng qua cánh đồng cỏ lau còn um tùm, rậm rạp. Trưa nắng, vắng người, có một cái dáng nhỏ, dắt chiếc cúp ghẻ, di chuyển chậm chạp, đếm từng cái ngã tư đã qua, trong lòng chỉ khao khát ba thứ : Xăng, nước và bóng mát. Mồ hôi đã đổ quá nhiều rồi !

Trong cái kí ức nhớ về bảy năm trước ấy, cái cảm giác vui sướng khi có người bỗng dưng dừng lại và hỏi : “ Hết xăng hả bé, đưa 20000 chú mua xăng giùm cho” vẫn còn in đậm lắm, đậm đến nỗi, bây giờ nghĩ về nó vẫn còn thấy tê tê. Thế rồi, con nhỏ 19 tuổi lần đầu tiên vào Sài Gòn ấy, không cần suy nghĩ nhiều hơn một cái chớp mắt ấy, đã rút hẳn một tờ 50.000 đưa chú và bảo rằng, tài sản của cháu chỉ còn mỗi tờ này. Nhìn cái bóng ấy dần khuất nơi cuối đường, trong lòng hân hoan, con nhỏ không nghĩ rằng người ấy sẽ không bao giờ quay trở lại.

Mất gần một tiếng đứng chờ dưới cái nắng chói chang, con nhỏ mới nhận ra rằng mình ngố quá, rồi mất hơn 40 phút nữa, nó dẫn xe đi qua hai trạm xăng, về nhà nhỏ bạn trên đường Nguyễn Thị Thập.

Nước mắt nó rơi vì tủi. Mồ hôi nó rơi vì mệt, Cả hai thứ đều có vị mặn và rơi đều với nhau.

Thánh thót như mưa …

Mưa giữa trời nắng.

….

Bảy năm sau đó, câu chuyện tương tự xảy ra vài lần, trong những hoàn cảnh khác nhau, những nhân vật khác nhau, chỉ có một điểm tương đồng là con nhỏ thường là kẻ dừng lại hỏi và lo dò tìm chai nước, tìm trạm xăng, đong đầy lòng tin, đem đến cho người khác. Và những lần như vậy, nó thường nhận lại những lời cám ơn, nụ cười hay cái bắt tay đầy cảm kích, đôi khi chỉ là những ánh nhìn lạ lẫm.

Trong số những thứ nhận lại ấy, nó hơi chạnh lòng bởi cái “ánh nhìn” một chút, nhiệt tình giúp đỡ người ta có đòi hỏi gì đâu, mà họ lại xói vào sâu ánh mắt con nhỏ, tìm cho ra một “ động cơ” nào đó để lý giải cho hành động “không đâu” trên. Thỉnh thoảng có những ánh nhìn như thể nếu con nhỏ “ thật sự là kẻ lừa đảo” như chính suy nghĩ của họ thì họ sẽ cảm thấy dể chịu hơn. Nghĩ đến đây, tự nhiên muốn thờ dài một cái. trên đời này, khó để người ta tin vào điều tốt vậy sao?

Lúc nãy, con nhỏ vừa làm được một việc tốt, nó hân hoan chưa được bao lâu rồi giật mình tự nghĩ “ liệu mình có bị lừa đảo không? Tại sao mình không tìm hiểu thông tin kỹ hơn đã đưa cho người ta một số tiền như vậy? . Rổi một vài câu nói giỡn, nó tự trấn an mình, tin rằng sư thầy tật nguyền lúc nãy là sự thật, nếu không là sự thật cũng chẳng sao, quan trọng là tâm mình tốt, tin vào lòng tốt và đã mình làm điều tốt. Thế thôi.

Mẹ bảo, làm việc tốt thì đừng áy náy, coi như “tích phúc” , nhưng con nhỏ không nghĩ vậy, Nó nghĩ, làm việc phúc không phải để “ tích” mà là để trả nợ phúc, vì bản thân nó đã có phúc lắm rồi, may mắn sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, được khỏe mạnh , tâm lực trí lực vẹn đủ như một người bình thường. Phúc ấy không tự nhiên mà có, do rất nhiều người khác tạo ra và đem lại. Nó nợ phúc của nhiều người, và bây giờ gom góp “ trả nợ”, cái món nợ này chắc cả đời trả không hết, càng trả càng thấy vui. ^^

Nghĩ đến những món nợ mình đã trả, con nhỏ thấy lòng thánh thót như mưa.

Tối nay, mưa mà có nắng,

Nắng giữa trời mưa,

Mưa đêm êm đềm.

14/6/2011

Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011

Thả...


Thả đi hai thứ vốn giữ trong lòng, một thứ làm tâm hồn nhẹ nhàng, thứ còn lại khiến trái tim trống rỗng...

Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011

.


Vẫn một mình lang thang khắp đường ngang ngõ vắng của Sài Gòn, thình thỏang vẫn ghé qua những nơi tràn trề cảm xúc để vớt vát chút kỷ niệm còn lại, nhưng dường như quá khứ đã bị cuốn trôi mất trong trí nhớ, ta cảm thấy thanh thản và bình tâm hơn trong từng hơi thở.
Nhiều lúc tự hỏi liệu có còn yêu? Tại sao lại phải tìm lại cảm giác được yêu của những ngày xa xưa ấy ? Và ....
Cười khẩy.
Thời gian và ý chí đã chữa lành vết thương lòng của mối tình đầu đổ vỡ nhưng con tim lại trở chứng đòi yêu thương.
Sự cô đơn len lỏi, như sợi khói hoen qua khóe mắt, không làm ta đau nhưng cũng đủ làm ta cay.
Có cái gì đó, long lanh rơi
rất nhanh ....
vỡ . vụn ....
tan
tàn
h

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Vô thường ...




Bn hi , do này không thy viết .

Tr li, do này không thy bun.

Hôm nay, không thy bun , nhưng bng dưng mun viết .

Mun viết ...

mt cái g đó ... như là ... "chy nghiêng nghiêng nghĩ xiên xiên v điu gì đó ...điên điên ca mt con bé con con c ...lon ton ... chy " . Hay, ch đơn gin là ... cũn cn cười v nhng "khúc nhìn ngăn ngn lén lút " mà ta hay bt gp do này ...

nhí nhnh biết dường nào...

nhưng vn vơ đâu đó trong lòng mt cái gì đó c man mác ...như làn khói la bay bay v mt min nào đó xa m trong ký c, hin ti và c tương lai , nhìn đâu cũng thy ...

xa và m...

Phi chăng li là bun ? vì bun nên li phi viết chăng ?

Chiu nay bnh, chng vì thế mà bun...

Bnh vi mt trng thái rt t giác và hiên ngang đón nhn khi cm thy bt n ngay t hôm qua. Ri chuyn gì ti cũng ti, qu ngay khi v ti nhà, thiếp đi, li bì nhưng vn kp nghĩ ...còn sng là còn n.

Nghĩ cũng hay khi ...kp hòan thành hết mi vic trong tnh táo và khe mnh .

Nghĩ cũng may, không b " rt đài " t ngòai đường .

Nghĩ cũng mng, khi hôm qua đã " tiên đóan" và chun b sn thuc và thc ăn đy đ và cn thiết ( cho mt con bnh) trong t lnh .

Mt mình, mt phòng, mt ni cơm đin , mt cái t lnh góp phn to nên mt thói quen lười biếng nhưng vn đ dinh dưỡng là " cháo everyday" vi đ mi th " hn tp ...có gu " thay đi tùy ngu hng . Ngày mai , cũng như mi ngày, thc đơn li là cháo nhưng nhng th hn hp vi go không được " tp" như hàng na mà ch là mui và ... li thêm mt chút mui ( nếu còn nht ) .

Cười vì bnh, mà không chua và chát như cái lưỡi lúc này . Đón nhn nó như mt phn tt yếu ca cuc sng mà không còn thy " ti thân hay nh m " như khi mi vào Sài Gòn na . T nhiên thy mình mnh m và trưởng thành hơn , lc quan vi cái suy nghĩ " ri cũng s qua, t nhiên thy mng mng trong bng :)

Còn viết được là còn n, nhưng sâu xa đâu đó, thy khói la rt m, ko phi là bun ti hay nh nhà mà là ...

cm nhn mt điu ... gì đó , dường như là s ...vô thường ...

___________________________________________________________________

Nh nhng tiếng ho ca b...

Xót lòng ...


(2010)

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011

Trắc ẩn...


Tối nay, trời Sài Gòn lầm rầm mưa, người Sài Gòn rầm rập chạy,

mưa ướt, thấm và lạnh, lạnh cả những lối đi, lạnh luôn những tâm hồn đang lướt rất nhanh qua bà cụ xin ăn ngồi co rúm bên khu chợ có cái tên rất "mặn : Cầu muối ...

Bà cụ ngồi đó , cái áo mưa "phương tiện" rách tươm trở thành người bạn duy nhất lúc này có thể che chở cho bà chống chọi với thiên nhiên.

cái nón lá rách không đủ che mớ tóc dài bù xù, bối rối ..

Nước mưa thấm vào da thịt, tác dụng tức thời qua những qua những cơn ho sù sụ kéo dài.

Bệnh...

Co ro , khoanh tròn thành chấm nhỏ...yếu ớt ...

Thi thỏang, bàn tay gầy gò lại đuổi bớt những giọt lạnh trên guơng mặt xanh xao khắc khố như vuốt đi sự khắc khoải mong chờ . Đôi mắt buồn....

nhìn vào số phận...

...chờ đợi...

lòng trắc ẩn lướt rất nhanh qua đường.

......................................................................................................................................

Có mấy ai dừng lại ...

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

Tặng chị !



Chị tươi,

Em cười,

...cưỡi vespa,

phóng qua... mưa vèo

Nỗi buồn lèo tèo, quơ tay quét sạch


Khỏanh khắc đọng lại sau buổi chiều muộn ẩm ướt mưa là cái gì đó rất ngọt ngào về chị !


Cám ơn chị về tất cả...

... về những “ ồn ào và phiền tóai giữa đêm khuya”,

những “ sẻ chia nóng hổi mùi nước mắt”,

những “ toan tính” dụ dỗ bữa cơm chiều ,

những nụ cười tinh nghịch trong trẻo tiếng trẻ thơ,

những “ buâng quơ điên khùng “ khi giận dỗi ai đó,

những tình cảm lúc lơ là, khi nồng nhiệt,... như thứ nước đỏ hơi chua đọng lại chút chát rót ra từ những cái chai đẹp đầy tiếng ...nước ngòai ...


....để rồi em thật sự thấy hạnh phúc khi chị dường như đã tìm được chốn yên bình của đời mình, ít nhất là trong lúc này, khi nhìn chị đang nũng nịu cọ mũi mình lên vòng tay âu yếm của một ai đó ... an bình !


An bình là hạnh phúc, hạnh phúc là lâng lâng lãng tưởng đến mơ màng. Cứ mơ màng mà hạnh phúc để thật sự cảm thấy an lành trong cuộc sống, khi đang nắm giữ trong tay một thứ gọi là “ tình yêu” , chị nhé !


Yêu thương.

(2010)

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

Cái con người ấy !


Cái con người gì đâu hẹn ra cà phê vỉa hè vì than thở hết tiền vậy mà dám chê bánh tui mua hết 13K là "đồ rẻ tiền"
Cái con người gì đâu mà mới tối hôm trước đòi đi lang thang ra Buôn Mê hông hẹn ngày về thì trưa hôm sau đã gọi tung tăng : tui đang ở sân bay, chuẩn bị ra Hải Phòng...
Cái con người gì đâu mà hô đi là xách dép đi
Cái con người gì đâu mà ngộ quá đi...

Có người bảo con người ấy sướng, có người bảo con người ấy chỉ thích hưởng thụ, có người ngưỡng mộ con người ấy, có người khinh, có người thương, có người ghen tỵ ...

Mỗi người có một con đường.
Quyển sách nhỏ giữa dòng nước thì cứ phải trôi, phải lênh đênh...
Tìm bến.

Mỗi lần chị đi, em thấy đó mới là chị.
Đi bình an nhé.
Đi luôn phần của em nhé!!!

Trích " Cái con người gì đâu" - Lê Hồng Nhung

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

“Cái con người ấy” đã dành một năm, chỉ để làm những điều mình thích, để đi trên nhhững con đường mà mình nhìn thấy, thèm thuồng và khát khao qua tấm bản đồ ấm ủ những ước mơ , để thực hiện những điều rồ dại xuất phát từ đáy lòng của sự ham muốn... trong cái giai đọan mà người ta hay gọi là “ tuổi trẻ bồng bột”.

Cái con người ấy, đã dành một năm, chỉ để ĐI RA thế giới ngòai kia, xem người ta sống thế nào, làm ăn ra sao. Để đổ đầy nét văn hóa vùng miền vào cái “ túi khôn” rỗng tuếch đang khao khát chầu chực những chuyến đi dài. Để cảm nhận được những buổi ban mai trong lành và mát ngọt như ...rau câu dừa trong buổi oi nồng nóng bức. Để ra tận cửa sông mà “đối mặt “ với biển trên trong cái gió lồng lộng như muốn hất tung cả con thuyền. Để nằm ngủ dưới bầu trời đầy sao trước biển, ngắm hải đăng cứ chầm chậm quay mà nghĩ về một người, trong lòng day dứt ... Để ngồi một mình trong quán cà phê rất xa nhưng cũng “ rất chất”, nếm từng ngụm cà phê lạ mà nghĩ về những người bạn , trong lòng tràng lên những cảm xúc thân thương, nhớ nhung xa gần. Để ăn những món ngai ngai , kỳ lạ chưa bao giờ dám nghĩ tới một ngày nào đó nó sẽ...tan xác trong miệng mình, nghẹn ngào nuốt khi nỗi sợ hãi và ghê rợn cứ chạy dọc sóng lưng , qua tay chân để lại muôn vài hột nhỏ ngứa ngáy mà cứ phải ... mĩn cười ... chấp nhận ^^ . Để biết thấy cuộc sống của mình là ... an ổn, để nhớ về những buổi cơm chiều có cha , có mẹ, để biết ...thèm thuồng cuộc sống xa hoa, để biết cảm thông, đồng cảm những số phận nghèo miền quê heo hút, để biết yêu tiếng nói của mình, yêu quê hương của mình trên hết thảy những cung bậc cảm xúc thường tình nhất ....Cái con người ấy, đã dành một măn chỉ để đi ra ngòai thế giới rộng lớn và biết mình bé nhỏ...

“Cái con người ấy”, đã dành một năm, chỉ để ĐI VÀO bên trong chính bản thân mình, cố tìm gặp để xem MÌNH LÀ AI, MÌNH ĐANG Ở ĐÂU TRONG CÁI THẾ GIỚI NÀY, MÌNH SỐNG VÌ CÁI GÌ và mình SẼ TỒN TẠI THEO CÁCH NÀO. Câu trả lời chưa thật rõ ràng , nhưng “cái con người ấy”đã nhận thấy rằng “ DÙNG THỜI GIAN CỦA MÌNH ĐỂ SỐNG CUỘC ĐỜI CỦA NGƯỜI KHÁC” là điều cực kỳ ngốc nghếch. Cái con người ấy đang “ lần mò” đi trên chính con đường mà mình khai phá mà trong lòng thanh thản, hạnh phúc.. Con đường ấy, dẫu có khó khăn nhưng chưa bao giờ hối hận, những bước đã qua tuy để lại trên bàn chân một vài vết sẹo nhỏ nhưng có đáng là bao khi càng đi lại thấy mình ...càng sâu ....

“Cái con người ấy “ đã dành một năm, chỉ để ĐI RA, ĐI VÀO mà không BAY LÊN như bạn bè cùng trang lứa, bởi “ cái con người ấy”, trong giai đọan này, và chắc cũng trong một vài giai đọan tới, chỉ thích sự sâu, rộng chứ không thích “độ cao” . “ Cái con người ấy”có vẻ như hơi ngạo mạn khi coi thường mọi sự so sánh, khinh miệt cách sống và “ hưởng thụ” của mình, vì tất cả những cái “ chuẩn” đặt ra đều dường như khập khiễng như ai đó “rỗi hơi” đi đo gió nặng bao nhiêu và nắng dài bao nhiêu trong một buổi chiều gió chướng không an lành... ^^

Hưởng thụ và sung sướng chỉ là bể nổi của tảng băng chìm, không có cái gì tự dưng mà có . “Cái con người ấy”, đã dành RẤT NHIỀU NĂM, CHỈ ĐỂ SỐNG MỘT NĂM Ý NGHĨA, trong cuộc đời mình...