
An để mà "di", di hoài về thế giới mà người ta không cần đi tìm bình an nữa, ở đó, người ta chỉ mĩm cười, vì những niềm vui chung...
Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011
Mình còn nghèo lắm !

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011
Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011
Katie Melua
Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011
lo

1.Con nhỏ gác tay lên trán, nhìn lên bầu trời, cố tìm đâu đó một vì sao cho có rồi bâng quơ hỏi về sự trao thân, hình như nó khóc, mình nhìn thấy một giọt nước rơi ra khỏi đuôi mắt, nó rơi vào đâu thì mình chẳng biết nữa, vì có dám nhìn đâu. Mình né, không nhìn vào giọt nước trong veo ấy, nó cho mình cảm giác không hay. Nhưng có né tránh thì cũng đã nhìn rồi, và cái không hay đó dù không thừa nhận, cũng đã thấy rồi…
Mình không hỏi sâu, cũng không thắc mắc về giọt nước có vị mặn ấy, Điều đó, chỉ làm cho con nhỏ bối rối hơn, vì vốn dĩ, mình hơi già cỗi trong tình yêu thì phải, nhưng mình biết, có cái gì đó đang nhoi nhói trong lòng con nhỏ.. Mình cũng biết rằng, đôi khi, chẳng nên hỏi về sự hoài nghi trong tình yêu của những người “ nghệ sĩ”, nhất là với con nhỏ chỉ chụp bằng film, thích maxi , nghe Melua và hay … do dự . Thôi thì, cứ nhìn con nhỏ tự mình nhẹ nhàng lướt qua những trở ngại còn hơn là làm cho nó bối rồi với những lời khuyên “ thâm nho” của mình .
Lúc này, đứng ngoài, quan sát là đủ, cứ để con nhỏ sống và cháy với “cá tính tình yêu” , khi nào cần “ cá tính tình thương” thì tự nhiên chị em sẽ tìm thấy nhau, lo gì?
Ấy vậy mà, trong lòng vẫn thấy lo mặc dù con nhỏ đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột…
2.Bạn gọi điện, kêu ra hồ con rùa kể chuyện suốt 3 năm 4 tháng bị thằng bạn trai lợi dụng tình cảm, tiền bạc. Bạn phát hiện ra mấy ngày nay vì kết thân và khai thác được thông tin từ …bạn gái mới của “ bạn trai” mình, bạn chua chát bảo muốn tát cho con nhỏ vài cái, nhưng đã không làm điều đó vì xét cho cùng , con nhỏ kia cũng có lỗi gì đâu .
Mình không hỏi sâu, cũng không dám thắc mắc nhiều về cuộc tình của bạn, mình không muốn khoét sâu vào cái lỗ hổng trong lòng bạn nữa. Trong lòng cay, đắng, chua, chát bạn kể về thời gian ngọt – bùi - mặn - nồng hứa hẹn của cái gã khốn nạn kia , bạn kể mình nghe mà sao giọng bạn nhẹ tênh, mắt bạn ráo hoảnh, bạn không khóc giọt nào, chỉ nhìn thật xa, xa hơn ngàn lần cái khoảng cách giữa bạn và gã kia hiện giờ, xa đến nỗi mình chẳng thể chạm đến được dù chỉ ngồi cách bạn một bàn tay .
Lúc về, bạn cười hơi nặng, bước đi cũng nặng , nhún vai nhẹ nhàng như hất hết tất cả muộn phiền vào trong, bạn bảo mình “ đừng lo” rồi quay mặt bước đi, có lúc, mình quay ngược lại, nhìn bóng bạn dần khuất, tự hỏi chẳng biết có giọt nước mắt nào rơi vội xuống đường không, bất giác, mình nghĩ là không …
Ấy vậy mà, trong lòng cảm thấy lo mặc dù bạn đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột lâu rồi…
3. Em cảm nhận được “ điều gì đó” khi bất ngờ đặt tay lên bụng chị, nhưng “sự tế nhị” trong em không cho thắc mắc, nên em đã quăng câu hỏi đó qua ban công lầu 11, nó theo gió, bay xuống con sông bên dưới rồi ngoằn nghèo chảy mất. Hai tháng sau chị nói với em , chị mua nhà để chuẩn bị đón một thiên thần , chị nghẹn ngào, rơm rớm rồi òa khóc, cái hạnh phúc của người làm mẹ lớn đến nỗi chị tự nguyện quăng mình vào thử thách và vui vẻ trở thành một người mẹ đơn thân.
Mình không hỏi sâu, cũng không dám thắc mắc về cha của đứa trẻ là ai, vì mình hiểu rằng đó là một bí mật đời tư cần được tôn trọng. Rồi chị cũng tiết lộ, chị đem đống giấy tờ ra để chứng minh rằng thiên thần ấy “ chẳng của ai cả ngoài – chị” thông qua phương pháp thụ tinh nhân tạo được làm một cách cẩn thận và công phu. Rồi chị khóc, lại khóc, khóc thành dòng và thổn thức, nó không khóc cho sự hạnh phúc làm mẹ, mà khóc với một bản năng hết sức là phụ nữ , một người phụ nữ yếu đuối cần được yêu thương và che chở mặc dù đã rất cứng rắn chọn con đường khó khăn để mà đi…
Xét cho cùng, bản chất con người cũng là yêu thương và che chở, mình không được yêu thương và che chở thì sẽ yêu thương và chở che cho người khác vậy, chị nói vậy, tay gạt nước mắt , bảo em “đừng lo”…
Ấy vậy mà, trong lòng cảm thấy lo mặc dù chị đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột…lâu lắm rồi …
4. Những người phụ nữ xung quanh mình, ai cũng có những nỗi niềm riêng đong đầy hay vơi cạn chỉ tùy vào thời điểm và cảm xúc, mình hay ngồi cạnh họ, chỉ để họ biết có ai đó bên cạnh cho đỡ đơn côi, không làm cho họ đứng lên được nhưng chí ít cũng là chỗ cho họ dựa vào để không gục ngã. Dạo này, mình cũng không đào sâu hay giải quyết vấn đề của ai nữa vì vốn dĩ cho rằng chẳng ai có thể sống thay cuộc đời cho nhau được, muốn giải quyết tận gốc rễ thì chỉ dựa vào bản thân mình thôi, mọi lý thuyết để vực dậy một con người thì có đầy trong sách .
Bởi vậy, dạo này, mình hay ngồi im, có khi chỉ là ….nghe những tiếng thở dài , rồi một thời gian sau, những người phụ nữ của mình cũng sẽ thở đều và thở sâu một cách thoải mái, mình tin vào bản lĩnh của họ mà. Thế nên, thử thách chỉ làm chị em chúng mình quyến rũ hơn chứ cũng chẳng có gì ghê gớm lắm .^^
5. Những ngày tháng tư này, mình nhớ về những ngày tháng tư của những năm về trước. Mối tình đầu đến vào những ngày giữa tháng rồi ra đi đâu đó cũng trong tháng tư, chẳng nhớ đích xác là ngày nào . Chỉ biết rằng, nó đã thật sự ra đi, nhẹ nhàng và bình yên, cũng như cái cách mà nó đến …
Con nhỏ, chị , bạn hay rất nhiều người có cùng câu hỏi : “ sao vẫn chưa có bồ, thấy yêu khổ quá không dám yêu thêm người nữa hả” ; lúc nào mình cũng phá lên cười bảo : lo gì ?
Ấy vậy mà, trong lòng tự nhiên cảm thấy lo lo mặc dù đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột…lâu lắm luôn rồi …
Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011
Viết cho chị ...

Hôm nay Sài Gòn mưa, hình như là vào buổi sáng hay lúc nào đó mà mình không nhận thấy được, chỉ nghe ai đó kể lại hay đọc ở đâu đó, mà cũng chẳng quan tâm là cái tin đó ở đâu ra, chỉ thầm nhủ “ ờ , hình như là mưa trái mùa ”.
Mẹ mình nói, mưa trái mùa người ta hay bị bệnh, còn mình thì nghĩ bản thân mưa đôi khi cũng làm người ta “trái”, mà “trái” quá đâm ra bệnh, bệnh về cảm xúc, cảm giác hay bất cứ cái gì liên quan đến chữ cảm… mà mấy cái bệnh này, người ta cũng chả cần đợi tới mùa, hình như lúc nào người ta cũng có thể bệnh, bệnh kéo dài, kéo nặng thành bệnh nhạy cảm, bệnh yếu đuối, bệnh ngu muội… và một dãy các bệnh khác tùy con bệnh tưởng tượng ra cho hợp với mình . Bởi vậy, dạo quanh các blog ngày mưa, thường thấy cảm xúc tuôn chảy dạt dào, phần lớn là tiêu cực .
Hôm nay, mình chả bệnh, mình rất tỉnh táo, chẳng bị ảnh hưởng bởi cơn mưa trái mùa chết tiệt, bởi đám sương mù mịt dày đặt bất thường áp sát xuống đất, mình bị ảnh hưởng bởi những người mình thương yêu, những điều mình suy nghĩ. Chỉ bị ảnh hưởng thôi, chả phải bệnh, mà thấy rất nhiều cái “sao sao” trong lòng …
Cái “sao sao” ấy, dù hình dung về nó khá rõ ràng , hiểu về nó khá chân thành và “cố gắng” đồng cảm với nó một cách sâu sắc, nhưng chẳng phải lúc nào cũng viết ra thành lời được bởi đó là một điều bí mật thiêng liêng. Ôm người mình yêu thương, thấy thương yêu người, yêu thương mình đến khó tả …nghèn nghẹn và rơm rớm … sự chịu đựng và hi sinh ấy sẽ hóa thân thành THIÊN THẦN, chị ạ !
( Viết cho chị, vào một ngày Sài Gòn rất chướng, và thương chị rất nhiều !!!)
Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011
cho những ngày bất an
Chẳng cần “cân” gì hết, biết đủ là được rồi.
Sướng khổ là tại tâm !
Hôm qua, nghe “ Mad world”, nghĩ về “ people run in circles”, loài người thi nhau chạy trong một vòng tròn điên khùng không có điểm dừng, chẳng có chỗ kết thúc của sự hào quang, danh vọng và tiền bạc . Có lúc nào, người ta dừng lại, tự hỏi mình có thật sự muốn điều đó, hay chỉ cắm đầu “ chạy” vì cả xã hội cho rằng chỉ có chạy,chạy thật nhanh mới “giành được chỗ đứng”, còn đứng ở một chỗ thì sẽ bị đạp ngã ? Vậy thì chạy đến bao giờ mới giành được một chỗ đứng được cho là an toàn , đứng đến bao giờ thì cảm thấy mình lạc lõng , xấu hổ và bị ….đạp ngã bởi đám đông?
Chạy hay đứng là cả một nghệ thuật mà người ta cần phải “canh” đủ và đúng để thật sự cảm thấy viên mãn trong cuộc đời mình .
24 tuổi, nói về sự viên mãn e là quá sớm vì cuộc sống vốn dĩ kéo dài bởi một chuỗi sự kiện gây nên cảm xúc vui buồn sướng khổ cho đến …khi “kỉa kìa kia ” , có những lúc thấy bất an, gục ngã, đau buồn và sâu cay đến nhói cả lòng, nhưng cũng có những khi trong lòng lặng lẽ , an tịnh và lành tính như chính khoảnh khắc này . Chỉ là khoảnh khắc thôi, nhưng cảm thấy cực kỳ quý giá.
Bởi cái đòn cân không phải lúc nào cũng nằm ngang khi nó bị nhấc lên khỏi mặt đất và luôn đi tìm một điểm tựa cân bằng .
Sướng khổ là tại tâm !
Chỉ mấy ngày hôm trước thôi, tâm trạng đè nặng tâm trạng, hết chuyện này đến chuyện khác bu vào lum xa bum, bực bội, đè nén, dồn dập và bùng nổ . Nghĩ khóc được thì sẽ vơi, nhưng thật sự chỉ cần một vài người bạn, vài lon bia, lên sân thượng, ngồi “ kể chuyện nhau nghe” thì cũng …vơi mà chẳng cần khóc. Nhưng, sự đời, có những chuyện kể được, có những chuyện thì không, phải giấu nhẹm trong lòng, nên nó vơi rồi nó lại đầy, chẳng có ai có thể giải quyết chuyện của mình ngoại trừ chính bản thân mình cả. Từ chối hết mọi sự quan tâm , ta thu mình về một góc nhỏ rất cao nhìn ra cái không gian rất rộng trước mặt , ngồi đưa lưng vào một điểm tựa chắc chắn, nhìn những mái nhà lổm chổm bên dưới thấy thành phố này chằng chịt và lộn xộn quá . Chằng chịt và lộn xộn như chính suy nghĩ của ta lúc này, tại sao ta phải tự làm khó mình nhỉ, Tại sao cứ chạy vòng theo cái vòng tròn rối rắm, cứ như cái máy bay đang về đường bay trước mặt kia, rất rõ ràng, một đường và thẳng tiến , há chẳng tốt hơn sao? Ta ngồi rất lâu, tự gỡ những ý nghĩa rối ren ra , cắt thành từng sợi nhỏ và thổi tung nó vào không khí , bay khắp nơi, nhẹ nhàng như bồ công anh trong gió …
Mọi chuyện đều có cách giải quyết …
Sướng khổ là tại tâm !
...
