Thứ Tư, 13 tháng 4, 2011

Mình còn nghèo lắm !

(ảnh do bạn Xinh xinh đẹp vẽ )

1. Sáng, thấy cuốn "rich dad, poor dad" tập 11 nằm chễnh chệ trên gối của H, hờ hờ, tự dưng mình nghĩ ngay đến đa cấp. Mình chẳng lạ gì cuốn này nữa , vì một số người nói rằng đấy là cuốn sách làm thay đổi cuộc đời họ, từ khi họ đọc nó, hiểu được chân lý trong nó, họ cứ thế mà giàu lên, ý nghĩa cuộc sống cứ thế tăng vụt vụt. Hì hì, mình cũng muốn giàu, thế là mon men đọc thử, rồi rút ra kết luận, mình cũng sẽ giàu. Nhưng - bằng - cách - khác.

Và giàu, đâu có nghĩa là có thật nhiều tiền.


2.Trưa, họp với bạn, thấy vui, vì con đường trước mắt ngày càng trở nên sáng sủa hơn. Sáng sủa hơn vì đã biết tin vào nhau, cùng nhau chậm lại để đưa tập thể mình bước đều và vững chắc hơn trên con đường phía trước. Sáng sủa hơn vì đã biết rút kinh nghiệm những gì đã qua, biết trước những gì sắp tới và chuẩn bị để lăn xả vào nó như thế nào. Mình nhớ mình đã từng nói với bạn, mình chẳng biết lần đầu tư này sẽ thành công hay thất bại, nhưng có thế nào cũng không sao, quan trọng là mình đã làm và hết lòng vì nó. Có thế nào cũng vui vẻ chấp nhận thôi, vì đôi khi, kết quả nhặt được trên đường đi còn sâu sắc hơn mục đích mà mình muốn hướng đến. Ấy thế, nhưng đã đi rồi thì cứ giữ tâm thế và cứ tin rằng mình sẽ đến đích chứ bạn nhỉ?

Đến lúc ấy mình sẽ không có thật nhiều tiền, nhưng mình sẽ giàu to, To thật là TO ^^

3.Chiều, đánh lèo khèo vài quả với H rồi ra ghế ngồi nghỉ với P, đọc qua quýt vài câu về 4 tính cách con người cho ẻm đánh máy , nhưng thấy càng ngày càng thích "ông nhỏ" này, ờ, chị em chỉ như thế thôi, nhưng sao thấy tình nghĩa gì đâu, nhất định phải đọc cho kỹ và áp dụng thật tốt để khỏi phụ lòng em nó mang từ "nước quài" về ,hehe...

Còn cái nữa, hôm qua em chở chị, bỗng nhiên phóng vèo lên lề, đòi mua cho chị cái cây con con, chị thấy trong lòng vui lắm, vui như mấy con cá bảy màu cứ lăn tăn trong cái hũ nhựa em tặng chị hôm trước , và chị hiểu rằng...

Giàu đâu có nghĩa là phải có thật nhiều tiền.

4.Tối, đi xem Black swan, lần đầu tiên coi phim mà ngạt thở, lo lắng, bức bối, cao trào, nghẹn ngào, xúc động, dồn dập và ...thăng hoa như chính tâm trạng của nhân vật như thế này. Phim kết thúc, mình không đứng dậy nổi, chân tay cứ bủn rủn ra, như là đã dồn rất nhiều năng lượng để cháy cùng với hành động và tâm trạng của nhân vật. Một bộ phim coi thấy mệt nhưng vô cùng thỏa mãn, thỏa mãn đến nỗi chẳng muốn nói gì về nó, chỉ muốn im lặng và chìm luôn vào cái sự thăng hoa ấy, trong lòng vui sướng vô cùng. Đúng là Natalie Portman quá xứng đáng với giải oscar.Đây là phim thứ hai trong năm nay làm mình thỏa mãn, nếu không muốn nói là thõa mãn nhất từ trước đến giờ.

Anh " Rừng Nauy" cũng cho mình nhiều cảm xúc, cái cảm xúc của một người coi phim và chưa từng đọc truyện dường như lệch độ so với những người khác rất nhiều , mình cũng đọc được nhiều lời khen chê, cũng định làm một bài cảm nhận cho bộ phim này, nhưng anh bạn Cậu ấm ngây thơ dường như đã nói quá hay, nên mình chả viết nữa, cứ thế mà đọc thôi, như là đọc cảm xúc của chính mình vậy.

Shutter island cũng là một bộ phim để lại cảm xúc nhất trong năm ngoái của mình, chưa bao giờ có ý định viết về nó, vì tất cả những gì nhận được chỉ là mớ cảm xúc hỗn độn về sự nghi hoặc và ngạc nhiên đến mức phải lâng lâng nghĩ về nó ngay cả trong cuộc sống đời thường. Tâm lý nhân vật quá phức tạp, thật giả lẫn lộn, thiện ác đan xen như chẳng bao giờ có thể phân biệt nổi. Phim này tốn của mình khá nhiều mồ hôi và tâm sức để xem và suy ngẫm về nó. Nhưng cũng giống như hai phim kia, mình thích ngụp lặn trong cảm xúc hơn là phân tích tính đúng sai, hay dở hay giá trị nghệ thuật của cái đẹp theo tiêu chuẩn điện ảnh.

Nghĩ cũng lạ, hình như những bộ phim mình thích đều nói về những nhân vật đa nhân cách, đôi khi là hoang tưởng đến mức điên khùng. Ờ, thì trong một góc nào đó, ai cũng có một mức độ hoang tưởng nhất định, nhưng hoang tưởng đến mức đưa nó đến sự giằng xé cực độ cho một lý tưởng nào đó thì cái đẹp xuất hiện, ẩn dật,ma mị có khi là cháy lòa rồi vụt tắt để lại cảm giác nhoi nhói trong lòng. Đối với mình, phim hay không cần thiết phải có nội dung hay cốt truyện rõ ràng, chỉ cần làm cho người xem đặt mình vào cảm giác của nhân vật, cùng đau đớn, sướng khổ cùng với nhân vật,và sau đó thấy được cái nhân văn len lỏi, nhẹ nhàng chảy qua từng luồn suy nghĩ là thành công lắm rồi .

Ra khỏi rạp, nghĩ linh tinh về " thẩm mĩ điện ảnh" của mình, rồi lại mĩn cười nhớ về "kim chỉ nan" trong cuộc sống của mình lúc này :

Giàu, đâu có nghĩa là có thật nhiều tiền.

5.Khuya, vào blog, đọc loạt bài viết về những con người của chú, thấy nhớ chú, nhớ cái giọng khàn đục cảm xúc trong một bài thơ khuyết danh nào đó của Triều Tiên, hay cao hứng lên giọng " Tôi đề nghị đuổi loài hoa phản trắc ấy ra khỏi kho tàng ca dạo tục ngữ Việt nam" trong Sen của Phùng Quán. Lúc đó, mình đang đang leo đèo Khau Phạ, chú nhỉ?Cháu nhớ chú có nói với cháu : "Được suy nghĩ , được làm, được học, được đi, được thấy, được nếm, được yêu thương, được trắc ẩn là đã giàu lắm rồi, ai tốn thời gian chỉ để làm ra tiền thì người ấy còn nghèo lắm"

Nhớ Tây Bắc, nhớ những chuyến đi, những nơi mình từng đến, nhớ những con người " vĩ đại " từng gặp, tự nhiên cháu thấy mình ...

nhỏ bé...

và...

nghèo nàn quá...

chú ạ!




Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2011

Takstan monastery




Điều gì khiến cho một con chiên của Chúa rất muốn đến đây ? ...

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Katie Melua






Cảm giác nghe được cái gu của mình ở một nơi xa lạ thật là đã, cứ như gặp được người quen mười mấy năm chưa thấy mặt nhau ^^



Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

lo


1.Con nhỏ gác tay lên trán, nhìn lên bầu trời, cố tìm đâu đó một vì sao cho có rồi bâng quơ hỏi về sự trao thân, hình như nó khóc, mình nhìn thấy một giọt nước rơi ra khỏi đuôi mắt, nó rơi vào đâu thì mình chẳng biết nữa, vì có dám nhìn đâu. Mình né, không nhìn vào giọt nước trong veo ấy, nó cho mình cảm giác không hay. Nhưng có né tránh thì cũng đã nhìn rồi, và cái không hay đó dù không thừa nhận, cũng đã thấy rồi…

Mình không hỏi sâu, cũng không thắc mắc về giọt nước có vị mặn ấy, Điều đó, chỉ làm cho con nhỏ bối rối hơn, vì vốn dĩ, mình hơi già cỗi trong tình yêu thì phải, nhưng mình biết, có cái gì đó đang nhoi nhói trong lòng con nhỏ.. Mình cũng biết rằng, đôi khi, chẳng nên hỏi về sự hoài nghi trong tình yêu của những người “ nghệ sĩ”, nhất là với con nhỏ chỉ chụp bằng film, thích maxi , nghe Melua và hay … do dự . Thôi thì, cứ nhìn con nhỏ tự mình nhẹ nhàng lướt qua những trở ngại còn hơn là làm cho nó bối rồi với những lời khuyên “ thâm nho” của mình .

Lúc này, đứng ngoài, quan sát là đủ, cứ để con nhỏ sống và cháy với “cá tính tình yêu” , khi nào cần “ cá tính tình thương” thì tự nhiên chị em sẽ tìm thấy nhau, lo gì?

Ấy vậy mà, trong lòng vẫn thấy lo mặc dù con nhỏ đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột…

2.Bạn gọi điện, kêu ra hồ con rùa kể chuyện suốt 3 năm 4 tháng bị thằng bạn trai lợi dụng tình cảm, tiền bạc. Bạn phát hiện ra mấy ngày nay vì kết thân và khai thác được thông tin từ …bạn gái mới của “ bạn trai” mình, bạn chua chát bảo muốn tát cho con nhỏ vài cái, nhưng đã không làm điều đó vì xét cho cùng , con nhỏ kia cũng có lỗi gì đâu .

Mình không hỏi sâu, cũng không dám thắc mắc nhiều về cuộc tình của bạn, mình không muốn khoét sâu vào cái lỗ hổng trong lòng bạn nữa. Trong lòng cay, đắng, chua, chát bạn kể về thời gian ngọt – bùi - mặn - nồng hứa hẹn của cái gã khốn nạn kia , bạn kể mình nghe mà sao giọng bạn nhẹ tênh, mắt bạn ráo hoảnh, bạn không khóc giọt nào, chỉ nhìn thật xa, xa hơn ngàn lần cái khoảng cách giữa bạn và gã kia hiện giờ, xa đến nỗi mình chẳng thể chạm đến được dù chỉ ngồi cách bạn một bàn tay .

Lúc về, bạn cười hơi nặng, bước đi cũng nặng , nhún vai nhẹ nhàng như hất hết tất cả muộn phiền vào trong, bạn bảo mình “ đừng lo” rồi quay mặt bước đi, có lúc, mình quay ngược lại, nhìn bóng bạn dần khuất, tự hỏi chẳng biết có giọt nước mắt nào rơi vội xuống đường không, bất giác, mình nghĩ là không …

Ấy vậy mà, trong lòng cảm thấy lo mặc dù bạn đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột lâu rồi…

3. Em cảm nhận được “ điều gì đó” khi bất ngờ đặt tay lên bụng chị, nhưng “sự tế nhị” trong em không cho thắc mắc, nên em đã quăng câu hỏi đó qua ban công lầu 11, nó theo gió, bay xuống con sông bên dưới rồi ngoằn nghèo chảy mất. Hai tháng sau chị nói với em , chị mua nhà để chuẩn bị đón một thiên thần , chị nghẹn ngào, rơm rớm rồi òa khóc, cái hạnh phúc của người làm mẹ lớn đến nỗi chị tự nguyện quăng mình vào thử thách và vui vẻ trở thành một người mẹ đơn thân.

Mình không hỏi sâu, cũng không dám thắc mắc về cha của đứa trẻ là ai, vì mình hiểu rằng đó là một bí mật đời tư cần được tôn trọng. Rồi chị cũng tiết lộ, chị đem đống giấy tờ ra để chứng minh rằng thiên thần ấy “ chẳng của ai cả ngoài – chị” thông qua phương pháp thụ tinh nhân tạo được làm một cách cẩn thận và công phu. Rồi chị khóc, lại khóc, khóc thành dòng và thổn thức, nó không khóc cho sự hạnh phúc làm mẹ, mà khóc với một bản năng hết sức là phụ nữ , một người phụ nữ yếu đuối cần được yêu thương và che chở mặc dù đã rất cứng rắn chọn con đường khó khăn để mà đi…

Xét cho cùng, bản chất con người cũng là yêu thương và che chở, mình không được yêu thương và che chở thì sẽ yêu thương và chở che cho người khác vậy, chị nói vậy, tay gạt nước mắt , bảo em “đừng lo”…

Ấy vậy mà, trong lòng cảm thấy lo mặc dù chị đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột…lâu lắm rồi …

4. Những người phụ nữ xung quanh mình, ai cũng có những nỗi niềm riêng đong đầy hay vơi cạn chỉ tùy vào thời điểm và cảm xúc, mình hay ngồi cạnh họ, chỉ để họ biết có ai đó bên cạnh cho đỡ đơn côi, không làm cho họ đứng lên được nhưng chí ít cũng là chỗ cho họ dựa vào để không gục ngã. Dạo này, mình cũng không đào sâu hay giải quyết vấn đề của ai nữa vì vốn dĩ cho rằng chẳng ai có thể sống thay cuộc đời cho nhau được, muốn giải quyết tận gốc rễ thì chỉ dựa vào bản thân mình thôi, mọi lý thuyết để vực dậy một con người thì có đầy trong sách .

Bởi vậy, dạo này, mình hay ngồi im, có khi chỉ là ….nghe những tiếng thở dài , rồi một thời gian sau, những người phụ nữ của mình cũng sẽ thở đều và thở sâu một cách thoải mái, mình tin vào bản lĩnh của họ mà. Thế nên, thử thách chỉ làm chị em chúng mình quyến rũ hơn chứ cũng chẳng có gì ghê gớm lắm .^^

5. Những ngày tháng tư này, mình nhớ về những ngày tháng tư của những năm về trước. Mối tình đầu đến vào những ngày giữa tháng rồi ra đi đâu đó cũng trong tháng tư, chẳng nhớ đích xác là ngày nào . Chỉ biết rằng, nó đã thật sự ra đi, nhẹ nhàng và bình yên, cũng như cái cách mà nó đến …

Con nhỏ, chị , bạn hay rất nhiều người có cùng câu hỏi : “ sao vẫn chưa có bồ, thấy yêu khổ quá không dám yêu thêm người nữa hả” ; lúc nào mình cũng phá lên cười bảo : lo gì ?

Ấy vậy mà, trong lòng tự nhiên cảm thấy lo lo mặc dù đã qua cái tuổi gọi là… bồng bột…lâu lắm luôn rồi …

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2011

Viết cho chị ...


Hôm nay Sài Gòn mưa, hình như là vào buổi sáng hay lúc nào đó mà mình không nhận thấy được, chỉ nghe ai đó kể lại hay đọc ở đâu đó, mà cũng chẳng quan tâm là cái tin đó ở đâu ra, chỉ thầm nhủ “ ờ , hình như là mưa trái mùa ”.

Mẹ mình nói, mưa trái mùa người ta hay bị bệnh, còn mình thì nghĩ bản thân mưa đôi khi cũng làm người ta “trái”, mà “trái” quá đâm ra bệnh, bệnh về cảm xúc, cảm giác hay bất cứ cái gì liên quan đến chữ cảm… mà mấy cái bệnh này, người ta cũng chả cần đợi tới mùa, hình như lúc nào người ta cũng có thể bệnh, bệnh kéo dài, kéo nặng thành bệnh nhạy cảm, bệnh yếu đuối, bệnh ngu muội… và một dãy các bệnh khác tùy con bệnh tưởng tượng ra cho hợp với mình . Bởi vậy, dạo quanh các blog ngày mưa, thường thấy cảm xúc tuôn chảy dạt dào, phần lớn là tiêu cực .

Hôm nay, mình chả bệnh, mình rất tỉnh táo, chẳng bị ảnh hưởng bởi cơn mưa trái mùa chết tiệt, bởi đám sương mù mịt dày đặt bất thường áp sát xuống đất, mình bị ảnh hưởng bởi những người mình thương yêu, những điều mình suy nghĩ. Chỉ bị ảnh hưởng thôi, chả phải bệnh, mà thấy rất nhiều cái “sao sao” trong lòng …

Cái “sao sao” ấy, dù hình dung về nó khá rõ ràng , hiểu về nó khá chân thành và “cố gắng” đồng cảm với nó một cách sâu sắc, nhưng chẳng phải lúc nào cũng viết ra thành lời được bởi đó là một điều bí mật thiêng liêng. Ôm người mình yêu thương, thấy thương yêu người, yêu thương mình đến khó tả …nghèn nghẹn và rơm rớm … sự chịu đựng và hi sinh ấy sẽ hóa thân thành THIÊN THẦN, chị ạ !

( Viết cho chị, vào một ngày Sài Gòn rất chướng, và thương chị rất nhiều !!!)

Thứ Năm, 24 tháng 2, 2011

cho những ngày bất an

Hình như lâu lắm rồi không viết, thế mà tối nay lại ngồi gõ ngắn gõ dài. Lần đầu tiên chữ nghĩa chảy ra dài dòng trong tâm trạng thanh bình và yên ả nhiều đến vậy . Có lẽ, bởi chiều nay trời mưa lớn quá, gột rửa và xóa tan hết những cái “ nặng”, cho cái “ lặng” kéo mình vào một góc trong lành nhất của tâm hồn, cứ bình tâm mà thở, mà suy nghĩ về cuộc sống, về cái được , cái mất của cuộc đời và chợt …mĩn cười thấy mình dịu nhẹ.

Chẳng cần “cân” gì hết, biết đủ là được rồi.

Sướng khổ là tại tâm !

Hôm qua, nghe “ Mad world”, nghĩ về “ people run in circles”, loài người thi nhau chạy trong một vòng tròn điên khùng không có điểm dừng, chẳng có chỗ kết thúc của sự hào quang, danh vọng và tiền bạc . Có lúc nào, người ta dừng lại, tự hỏi mình có thật sự muốn điều đó, hay chỉ cắm đầu “ chạy” vì cả xã hội cho rằng chỉ có chạy,chạy thật nhanh mới “giành được chỗ đứng”, còn đứng ở một chỗ thì sẽ bị đạp ngã ? Vậy thì chạy đến bao giờ mới giành được một chỗ đứng được cho là an toàn , đứng đến bao giờ thì cảm thấy mình lạc lõng , xấu hổ và bị ….đạp ngã bởi đám đông?

Chạy hay đứng là cả một nghệ thuật mà người ta cần phải “canh” đủ và đúng để thật sự cảm thấy viên mãn trong cuộc đời mình .

24 tuổi, nói về sự viên mãn e là quá sớm vì cuộc sống vốn dĩ kéo dài bởi một chuỗi sự kiện gây nên cảm xúc vui buồn sướng khổ cho đến …khi “kỉa kìa kia ” , có những lúc thấy bất an, gục ngã, đau buồn và sâu cay đến nhói cả lòng, nhưng cũng có những khi trong lòng lặng lẽ , an tịnh và lành tính như chính khoảnh khắc này . Chỉ là khoảnh khắc thôi, nhưng cảm thấy cực kỳ quý giá.

Bởi cái đòn cân không phải lúc nào cũng nằm ngang khi nó bị nhấc lên khỏi mặt đất và luôn đi tìm một điểm tựa cân bằng .

Sướng khổ là tại tâm !

Chỉ mấy ngày hôm trước thôi, tâm trạng đè nặng tâm trạng, hết chuyện này đến chuyện khác bu vào lum xa bum, bực bội, đè nén, dồn dập và bùng nổ . Nghĩ khóc được thì sẽ vơi, nhưng thật sự chỉ cần một vài người bạn, vài lon bia, lên sân thượng, ngồi “ kể chuyện nhau nghe” thì cũng …vơi mà chẳng cần khóc. Nhưng, sự đời, có những chuyện kể được, có những chuyện thì không, phải giấu nhẹm trong lòng, nên nó vơi rồi nó lại đầy, chẳng có ai có thể giải quyết chuyện của mình ngoại trừ chính bản thân mình cả. Từ chối hết mọi sự quan tâm , ta thu mình về một góc nhỏ rất cao nhìn ra cái không gian rất rộng trước mặt , ngồi đưa lưng vào một điểm tựa chắc chắn, nhìn những mái nhà lổm chổm bên dưới thấy thành phố này chằng chịt và lộn xộn quá . Chằng chịt và lộn xộn như chính suy nghĩ của ta lúc này, tại sao ta phải tự làm khó mình nhỉ, Tại sao cứ chạy vòng theo cái vòng tròn rối rắm, cứ như cái máy bay đang về đường bay trước mặt kia, rất rõ ràng, một đường và thẳng tiến , há chẳng tốt hơn sao? Ta ngồi rất lâu, tự gỡ những ý nghĩa rối ren ra , cắt thành từng sợi nhỏ và thổi tung nó vào không khí , bay khắp nơi, nhẹ nhàng như bồ công anh trong gió …

Mọi chuyện đều có cách giải quyết …

Sướng khổ là tại tâm !
...

(2009)

(sau hai năm "tu luyện", đã dần biết cách làm cho mình định tâm và dũng cảm hơn, đặc biệt là trong những ngày bất an này, cố lên !!! ^^ )

Thứ Sáu, 28 tháng 1, 2011

Dành cho tri kỷ ! ^^

Bỗng dưng, dạo này có nhiều người nói nhớ mình, nam có, nữ có, ôi thì già trẻ cũng có, đủ cả, thì những mối qua hệ của mình nó cứ tằng tằng tằng như thế, ai nói chuyện được thì quen, thấy thích thì giúp, chẳng nề hà chuyện tuổi tác, ơn huệ. Cái tính dễ tin, dễ gần , đề huề, rủng rỉnh dễ cho, dễ nhận , nên nhiều bạn, nhiều bè, tình nghĩa rơi vãi khắp nơi.

Dạo này ít xuất hiện ở chốn thị phi giang hồ, thiên hạ ít dòm thấy mặt, ít nghe thấy tiếng, hình như là đâm nhớ , đâm mong , nghĩ vui vui, ít ra mình sống cũng có giá trị về mặt tình cảm, hay tinh thần đối với xung quanh . Bởi vậy, thỉnh thoảng, bỗng dưng mĩm cười dại dại khùng khùng, mường tượng đến cái ngày lặng lẽ và ồn ào “ chắc đám ma mình to lắm “ mà thấy khoái trong lòng, hi hi

Ấy vậy, mà thỉnh thoảng vẫn thấy cô đơn, thích cô đơn và cần có … cô đơn .

Nhớ có lần , xỉn vào, nói chuyện với ai đó về sự cô đơn . Đại khái là nó là một trong những thứ cảm giác lung tung xà beng của con người như vui, buồn, sướng, khổ, hạnh phúc, chán chường …thôi. Đã là con người, thì cảm giác gì cũng có, cũng nên nếm qua hết , cho có cân bằng và vững vàng mà sống . Vậy nên, cảm giác nào đến, thì ta cứ enjoy cái cảm giác đó đi, như người đời người ta hay nói : “ Chuyện gì đến cho nó đến, đến rồi ắt sẻ đi”, hà cớ gì cứ phải tránh né, hay dằn vặt . Không chừng vậy mà nó qua nhanh hồi nào hông hay. Nhẹ nhàng và thanh thản.

Nhưng mà tui đón sự cô đơn của tui, trong thời điểm này , không phải theo cái tâm thế :“Chuyện gì đến cho nó đến, đến rồi ắt sẻ đi” để miễn cưỡng chấp nhận và mong chờ ngày nó ra đi. Mà tui tự vẽ cho mình một vòng tròn, tự đứng vào trong đó , không phải là để cách biệt với thế giới còn lại. Đơn giản, tôi muốn mình an lặng và thích sự an lặng, có thể, trong thời điểm này, nó là …nhu cầu, một sự nhẹ nhàng, đơn giản vậy thôi .

Hôm nay, có người nói nhớ tui, tui cũng nhớ người đó. Tui biết người đó nói thật , không phải vì người đó chú thích “ tui nói thật” sau khi nói nhớ tui . Nếu là người khác, chỉ ở cách nhau có vài bước chân, bảo nhớ nhau sau một thời gian dài không gặp mặt nhau, tui nhổ vào mặt bảo láo toét ngay.

Nhưng nếu là người đó, tôi tin người đó nói thật, như tin chính bản thân mình vậy, (mà không hiểu sao, ngày càng nhiều bạn tui cũng có “ sở thích” an lặng )!

Bởi vì tui cũng như thế, bỏ qua khoảng cách về địa lý, chỉ cần một cuộc gọi, cách nhau có vài tiếng chuông chỉ một cú click chuột, để nghe tiếng nói của nhau, hỏi han về cuộc sống của nhau. Biết là có thể chạm được nhau chỉ bằng một động tác đơn giản, như tui không làm thế, chỉ ngồi an lặng, tôi thích ngắm bạn qua avatar, cập nhật tình hình của bạn qua FB, đọc comment, status, blog để biết tâm tính bạn dạo này … Ờ , thế là cũng đủ cho nỗi nhớ của tui với bạn rồi, chẳng cần phải cho bạn biết điều đó.

Ấy thế, mà tôi biết, bạn biết, rằng khi nào cần thiết sẽ có nhau, chúng ta nghĩ về nhau để ấm áp, để an tâm, nhỉ !

Đôi khi, bạn cũng vậy, lặng hẳn vào không gian của bạn, thế là có hai kẻ an lặng cùng ngắm nhìn nhau, cùng nghe nghóng nhau và cùng an lòng về nhau, không có gì quá quan trọng xảy ra, nếu có thì cũng đã giải quyết được, hoặc đó là sự “ quan trọng” cần được tôn trọng cá nhân hoặc chỉ đơn giản là chưa đến lúc phải chia sẻ, hoặc có khi cũng đã chia sẻ với người khác, sao cũng được, cần gì tất tần tật phải chia sẻ cùng một con người, miễn là bạn thấy thoải mái mà thôi.

Nhưng quan trọng là, cả hai cùng ổn, nếu chưa ổn thì tui biết bạn cũng sẽ ổn. Và cũng chẳng cần đến khi nào “ bất ổn” thì mới tìm đến nhau . Cái “sự gặp”, nó chỉ như “ cái duyên”, khi nào cả hai thấy cần phải nhìn thấy nhau thì cứ thế gặp nhau . Đơn giản là một thời điểm và một nơi chốn nào đó phù hợp thôi, nhỉ, chả cần phải màu mè .

Đôi khi, tui tự hỏi mình, có hay không sự “ xa mặt cách lòng” khi tui hay tự vẽ nên cho mình một không gian riêng và ẩn mình trốn tiệt vào trong đó. Rồi tui quên luôn, điều đó đối với tui hình như chả có gì quan trọng, tính tui nó phớt đời như thế, vì hình như về phía chủ quan của mình, tui chả bao giờ như thế cả. Nếu tui đã đặt nặng một mối quan hệ và muốn nó kéo dài lâu thì hẳn người đó phải là người “ thoáng đãng” như tui, tức là chẳng bị không gian và thời gian làm đảo lộn tình cảm. Bởi vì tui là người trọng tình nghĩa, cái tình nghĩa đó không tính bằng thời gian và không gian gặp mặt , nó tính bằng sự nhiệt huyết của tui dành cho từng mối quan hệ tui cho là xứng đáng .


Tui viết entry này, để cáo lỗi về một vài cái hẹn mà “ ờ, khi nào rảnh gặp, nhưng mà phải trước Tết” , về sự thu xếp về quê chóng vánh mà không một lời hứa hẹn, chào biệt của tui. Tui biết là chả ai giận hờn gì, vì cũng đã quá biết cái tính khí thất thường của tui , nhưng tui cũng muốn một lần được “ tử tế” xem sao, ai đọc, hiểu tui, vẫn thấy AN TOÀN và bởi những khoảng cách không gian & thời gian trong mối quan hệ với tui, vẫn nghĩ về tui với tình cảm ấm áp thì là tri kỷ của tui rùi , hì hì .

Dù sao, mọi người vẫn biết tui vẫn còn ở đó, lúc cần sẽ có, vẫn sống , vẫn thở, vẫn nhẹ nhàng, và yêu thương , phải không ?

^^

Entry cuối năm, cho những ai thích quan sát, mĩm cười một mình, hay quan tâm và nhớ nhung lặng lẽ …