Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Tui nói về tui

1.Tên tui là HUỳnh Giang Thủy Thư – Nghĩa là cuốn sách trên sông lớn, chắc là đang trôi trên thác nên đọc nghe có vẻ hơi bập bềnh hen. Mặc dù nghe không được xuôi tai lắm, nhưng ai cũng khen lạ và hay ^^. Nhà tui có 3 đứa, mỗi đứa sinh ra ứng với một giai đoạn thay đổi của gia đình, tui hơi bị xui xẻo, nên sinh trúng giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời sự nghiệp của cả bố và mẹ, nên chữ “Giang” (sông nước) cũng đồng âm với chữ “gian” (gian khổ) là vậy. Đời tui đến lúc này là gần 30 tuổi, cũng éo le lắm, nhưng tui nghĩ tui là một cuốn sách có nội dung, hihi.

2.Hình như người khác hay nghĩ về tui là một đứa lưu manh tốt bụng.

3.Thích nhất là được làm bằng tay, thủ công, dọn dẹp nhà của, nấu nướng, rửa chén...vì lúc đó hầu như đầu óc được giải phóng không suy nghĩ gì.

4.Ghét bị đặt hàng viết này viết nọ, mặc dù có thời gian sống được là nhờ nó

5.Sợ bị để cùi chỏ hoặc cằm lên người, tất cả các anh người yêu của tui đều bị quýnh một cách oan ức vì không biết điều cấm kị này.

6.Điều tự hào nhất về bản thân là dũng cảm và nghĩa hiệp.

7.Thương nhất là gia đình mình.

8.Xấu tính nhất là lúc đói bụng.

9.Mơ ước 80 đời là được khóc thật to trên đỉnh thiêng Kailash.

10.Một năm không đi du lịch, tui sẽ u uẩn mà chết. Du lịch đối với tui chả phải chụp hình hay ăn uống, đơn giản, tui muốn trải nghiệm một đời sống khác, vậy nên tui thường tìm đi càng xa càng tốt, càng dài ngày càng tốt.

11.Chung thủy/ trung thành 100% với điều tui cho là xứng đáng. Vậy nên ghét nhất là sự dối trá, phản bội, tòng teng không rõ ràng. Dứt tình, nghỉ chơi, đừng mon men làm bạn.
12.Có một điều lạ là dưới 2 lòng bàn chân của mình có 2 hoa ...chân (vân hình xoắn ốc) rất là hay.

13.Được ở một mình để làm thứ tui thích là nhu cầu không thể thiếu, ngay cả khi có bồ, nhu cầu này vẫn không hề thuyên giảm. Việc tiếp xúc quá nhiều người sẽ làm tui bị mất năng lượng.

14.Không phân biệt được bên trái bên phải nếu không lén lén giơ cánh tay thuận (phải) ra để mà xác định trước.

15.Có khả năng sắp xếp công việc cao nên thường có nhiều thời gian để ngủ.

16.Làm việc một mình là tốt nhất, không thích làm việc nhóm.

17.Ai hỏi theo đạo gì, nếu người ta hỏi xã giao thì trả lời là đạo Thiên Chúa, nếu người thật sự quan tâm thì cũng nói là Thiên Chúa, nhưng “bán thời gian”. Còn với người hiểu chuyện, tui nói tui theo đạo TỬ TẾ. Đối với tui không có sự phân biệt về tôn giáo, sống tốt là ok.

18.Hay suy nghĩ kiếp trước mình là một con bò gặm cỏ trên thảo nguyên.

19.Thỉnh thoảng có khả năng tiếp xúc với thần thức của những người đã từng sống. Ban đầu tưởng bị bệnh tưởng, nhưng sau này được gặp nhiều cao nhân, mới biết trời ơi sao mà mệt quá, thiệt đó, không phải là bị khùng. Mất ba năm để trở nên dũng cảm, chấp nhận thế giới không như mình thấy bằng mắt thường. Nhưng giờ khả năng đó mất dần. Ơn trời!

20.Kính núi, sợ biển.

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

Mưa rào

Mưa
Lưa thưa
Vài ba giọt...
Ai khóc tả tơi
Giọt lệ tình đau xót?...
Nhưng mây mù mịt, gió đưa
Cây lá rụng xào xạc giữa trưa
Mưa đổ xuống ào ạt, mưa, mưa, mưa!
Thời gian trôi tan tác theo tiếng mưa cười!
Đàn em thơ nhào ra đường, giỡn hát chạy dầm mưa!
Cỏ hoa mừng nên vận hội, ngả nghiêng tắm gội say sưa!
Nhưng ta không vui, không mừng. Lòng không ca không hát!
Ta đưa ta về trời, xin dòng mưa thấm mát
Tưới vết thương lòng héo hắt tự năm xưa!
Nhưng, ô kìa! Mưa rụng, chóng tàn chưa!
Trời xanh xanh, mây bay tan tác
Ai còn ươm hạt mưa đào
Lóng lánh trong tin Hoa?
Ai ươm mơ sầu
Ôi mong manh
Trong tim
Ta!

(Nguyễn Vỹ)

Thứ Hai, 8 tháng 9, 2014

Hình như kiếp trước tui là một con bò, huhu

Đọc báo, thấy bạn kia kiếm được 300 triệu mỗi tháng nhờ làm da handmade. Cảm giác sao ta? Thấy nhoi nhói trong lòng. Không phải ghen ăn tức ở gì với bạn kia, mà tưởng tượng lại vài tháng trước, mình cũng cặm cụi ngồi đục đục khâu khâu, thấy đau rồi ơn ớn nổi da gà.

Ra chợ, thấy người ta xẻ thịt heo thịt bò để lên bàn bán. Cảm giác sao ta? Thấy rờn rợn, cũng nhoi nhói trong lòng. Không phải khinh thường khen chê gì người mua kẻ bán, chuyện đó rất đỗi là bình thường mà, nhưng mà sao thấy đau, nhiều lúc không dám nhìn, muốn rơi nước mắt.

Dám thề với tất cả các đấng linh thiêng có trên đời này, là không phải mình phát tâm nhân hậu gì đó, hoặc coi khinh gì đó, hoặc bị ảnh hưởng bởi cái gì hoặc ai đó mà có cái cảm giác kỳ lạ này. Chả biết tại sao nó đến, một cách tự nhiên và lạ lùng ...

cứ như kiếp trước mình là một con bò vậy.

huhu

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2014

"Book challenge"

Nếu trò "Book challenge" được hiểu là list ra 10 cuốn sách ám ảnh nhất thì đó là:

1/Đạo đức lớp 1 (Niên học 1990)

Cuốn khổ ngang, vẽ hình màu minh họa, có bài: Có một chú thỏ và một chú rùa - Buổi sáng sáu giờ cùng nhau đi học- Chú rùa nặng nhọc - Biết tính đường dài - Đi thẳng một hơi - Đến trường...vẫn muộn ;P.... (ám ảnh hay bị bà cô già cho ăn roi, nên phải học thuộc lòng, hậu quả là nhớ tới giờ này luôn, lúc nào cũng ong ong trong đầu. Mất nết!

2/"Vừa nhắm mắt vừa mở cửa số" - Nguyễn Ngọc Thuần.

"Mẹ tôi nói, những cơn mưa đêm là những cơn mưa êm đềm nhất".

Trời đang đêm, lại mưa, ở nhà với bố mẹ, thấy êm đềm nên nhớ đến cuốn này thứ hai. Cuốn này có nhiều câu "Bố tôi nói, mẹ tôi nói..." rất hay, rất là triết lý mà nhẹ nhàng sâu sắc. Không chỉ là truyện dành cho con trẻ.

3/Bộ truyện Doreamon

Giống thằng Nô được khoảng hậu đậu, lười biếng nên rất ư là vui và đồng cảm.

4/Mùi hương trầm - Nguyễn Tường Bách

Đọc tới mấy chục lần, lần nào cũng thấy phát hiện, tâm đắc một - cái - gì đó rồi sau đó quên luôn, lại đọc, lại quên.

Nhưng mà rất là thương, đi đâu cũng mang theo.

5/Đường xa nắng mới - Nguyễn Tường Bách

Kailash núi chọn người - Người không chọn núi.

6/Lưới trời ai dệt - Nguyễn Tường Bách

Đọc khi muốn đi ngủ cấp tốc. Chưa bao giờ đoc được qua hết trang 50, phải đọc đi đọc lại, vận dụng nhiều noron thần kinh mới hiểu được. Đến khi hiểu cái này thì quên cha nó cái kia.--> đọc lại.

7/Gió heo may đã về - NGuyễn Hồng NGọc

Sách in cho người ở độ tuổi chớm già, nên chữ rất to, cái tình của tác giả cũng rất lớn. Đọc để hiểu hơn bố mẹ mình, bước vào giai đoạn mới trong cuộc đời, họ cũng bỡ ngỡ, vụng về và nhiều tâm tư lắm...

8/Thiếu nữ đánh cờ vây

Những người thông minh không dùng lời nói, họ dùng "Tha tâm thông" để đối thoại - và yêu nhau.

9/Xuyên Mĩ - Phan Việt

Xuyên qua nỗi cô đơn luôn.

10/Forest Gump - Không nhớ tên tác giả

Những ngày còn dưỡng thương ở bệnh viện Đà Nẵng, trung úy Dan thường nói với Forrest Gump rằng: "Tất cả những gì xảy ra đối với chúng ta, với bất cứ cái gì và ở đâu, đều được điều khiển bởi quy luật tự nhiên của vũ trụ. Tất cả đều là một phần của kế hoạch nào đó, và cách tốt nhất chúng ta có thể hòa hợp là tìm cách khớp vào kế hoạch, và rồi cố gắng giữ cho chắc chỗ của mình".

Thế rồi Forrest hỏi Dan :"Thế sao Bubba tội nghiệp lại phải chết, cái quy luật tự nhiên đần độn nào lại cho phép điều đó. Dan nghĩ ngợi một lúc rồi nói :"Ờ, để tôi nói cho cậu nghe, Forrest, tất cả quy luật này đều không đặc biệt khiến chúng ta hài lòng. Nhưng chúng vẫn là quy luật. Như khi một con hổ vồ một con khỉ trong rừng - tệ cho con khỉ, nhưng tốt cho con hổ. Cái kiểu nó phải thế".

Mỗi lần đọc Forrest Gump, thấy lòng mình yên bình, sáng sủa.

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

Xã hội này điên rồi.

Chị kia thăm tù, rồi về hăm hở định hướng nghề nghiệp cho thằng con duy nhất trở thành quản giáo. Nhẩm nhẩm mỗi phạm  nhân 2 triệu/tháng x 200 người là ra ngay á mà, đã trừ hao khoảng 200 người không đóng "hụi chết" vì không có nguyện vọng hoặc không đủ tiền để xin được ân xá nhơn dịp đất nước tươi đệp này độc lập rồi đó.

Mỗi tháng nhét túi riêng được sơ sơ vài chục triệu, ai mà hông ham.

Tù hả, có tiền là chuyện nhỏ, chiều chiều mở cửa trại cho tù nhơn đi chơi, sáng sớm canh mở cửa cho về.

Chuyện có thiệt.

Mẹ kiếp!




Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Trồng một cây tía tô



"Trồng một cây tía tô, tôi cũng thấy đẹp như một bài thơ. Tôi nói thật đấy! Tôi không thấy bài thơ hay hơn cây tía tô ở chỗ nào cả. Cây tía tô cũng cho tôi nhiều sung sướng như một bài thơ..."

- Vì cái đoạn trích mát lành trong trẻo này mà tôi đã mua luôn một cuốn sách mà chẳng thèm nhìn tựa sách lẫn tên tác giả, hihi, tui tin lắm, về những điều hạnh phúc con con thế này, thấy đời cứ be bé thế mà vui, nhỉ!

Hời, mà cái niềm vui nhỏ bé ấy vừa chớm nở đã bị một nỗi buồn khác ậpđến, nuốt chửng, tui không buồn vì nỗi buồn của tui, đột nhiên, tui nhiều chuyện muốn gánh cả nỗi buồn của người khác, của cậu bé lùn tủn khoảng đâu chừng ba tuổi, đứng kế bên tui ở quầy thu ngân. - Bố cậu ấy vừa thanh toán xong gần mười cuốn sách cùng một chủ đề : Làm sao để giúp trẻ có một trí thông minh vượt trội? Giúp con trở thành học sinh giỏi nhất lớp, Giáo dục con cái theo phương pháp abcd...bla bla....

Thiệt, tui dám cá chắc những người "cuồng tựa sách" như anh ấy sẽ chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn đọc hết bất cứ cuốn sách nào trong đám ấy cả, bởi sự nôn nóng nuôi gà công nghiệp rồi sẽ dắt anh đến những tựa sách khác cùng chủ đề nữa mà thôi. 

Tội nghiệp cậu bé! 

Tội nghiệp một thế hệ đầy ước vọng sản sinh ra những con người tham vọng đứng đầu. 

Rồi ai đứng cuối? 

Tui nè, tui đứng cuối, và tui trồng một cây tía tô!:)

Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Nhảm

Hồi nãy viết cái status, đọc lại thấy hơi bị khoe khoang kiểu đêu đểu nên xóa luôn không thương tiếc. Rồi tự nhiên thấy có nhu cầu cần phải giải bày một cái gì đó trên các "phương tiện thông tin đại chúng" nên qua đây ngoáy ngoáy vài chữ xem có thỏa mãn được gì không. Cuối cùng vẫn không biết nên viết cái gì, rồi cũng dần dần mơ hồ nhận ra là mình chỉ cần được viết, viết cái quái gì cũng được không cần quan tâm đến nội dung và hình thức trình bày. Bên này ít khán/đọc giả nên có thể là chỗ thích hợp nhất để viết linh ta linh tinh với tiêu chí hiểu thì hiểu, không hiểu thì thôi không có hỏi (mà mình cũng có hiểu mẹ gì đâu mà trả lời), không bị đánh giá, không cao giọng đạo đức, không phán xét  khuyên nhủ hay tị nạnh chìm nổi các kiểu vân vân....

Người ta nói mấy người có vấn đề về tâm lý thì biểu hiện dễ thấy nhất là "suy thoái kỹ năng sử dụng ngôn ngữ" một cách rõ rệt. Tự nhiên thấy cái vế 2 đúng chóc mà cái vế 1 thì không biết trong trường hợp của mình suy ngược lại thì có đúng không, chỉ biết là dạo này trình độ nói và viết tiếng Việt bị giảm một cách rõ rệt, nói hay viết câu cú đều lủng củng, từ ngữ tùy tiện, ghép câu ghép chữ đọc lên lên xuống xuống vần vần điệu điệu khó chịu như nhai phải cái bàn chải đánh răng. Mẹ kiếp.

Cũng hơn 9 tháng rồi không viết được gì dài dòng để miêu tả, giải bày hay khoe khoang đêu đểu kiểu lời vàng ý ngọc, về nhân văn cuộc sống rồi. Cũng chấm dứt luôn cái lối văn chương tự sự tôi nghĩ thế này, tôi suy thế kia, tự tô vẽ cho mình những lớp gì gì bóng bóng mà đôi lúc nhìn lại tự thấy...đù má trời ơi nó ghê.

Thế là không viết nữa.

 Vậy mà hôm nay lại ngoay ngoáy viết viết post post, rồi sẽ chạy ra chạy vô xem bao nhiêu lượt view. Trở lại cái vế 1, mình có vấn đề về tâm lý không? có thần kinh không?

Kiểu gì thì cũng tự thấy khinh khinh.