
An để mà "di", di hoài về thế giới mà người ta không cần đi tìm bình an nữa, ở đó, người ta chỉ mĩm cười, vì những niềm vui chung...
Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011
rơi

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2011
Thơ bạn tặng ^^

Khi ta chọn dừng lại để một người khác nắm tay
Ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của hai chữ sum vầy!
Tất cả những gì chúng ta tìm kiếm trong cuộc đời hóa ra chỉ là một con người
Vào thời khắc sinh ra chúng ta đã thuộc về người khác
Có đi qua bao hạnh phúc hay đớn đau cũng không cần biết
Vì sẽ đến một ngày có một người nắm chặt lấy tay ta...
Có một người trao cho ta chiếc chìa khóa mở cánh cửa một ngôi nhà
Có một người trao cho ta chiếc nhẫn để đo niềm tin của lòng chung thủy
Có một người trao cho ta nụ hôn và duy nhất một ý nghĩ
- Đừng yêu ai khác nữa được không?
Đừng nhớ về quá khứ ngay cả khi nó đẹp như một cánh hoa hồng
Đừng mang những vết thương bám bụi lên ngón tay đã duỗi thẳng
Đừng đi qua những con đường mà mùa đông đã dài ra vĩnh viễn
Đừng cô đơn và đừng khóc mướt
Dù dông gió có nhiều đến bao nhiêu?
Rồi sẽ đến một ngày có người ôm lấy ta và hỏi về tình yêu
Là bước đi bên cạnh nhau mặc gió mưa đầy ắp
Một người choàng tay lặng yên và một người mở lòng ra mà khóc
Giây phút của tổn thương chỉ là giây phút khởi đầu cho đời sống
mang chuỗi ngày dài thứ tha…
Chúng ta tìm thấy nhau bởi vì điểm cuối của hạnh phúc không phải là xót xa
Nhìn vào một tia nắng thay vì âu lo trước bầu trời u ám
Đắng cay nào cũng có thể xé đi trên nền yêu thương như một tờ giấy nháp
Bình yên như cách của chiếc lá đâm chồi dù biết đến ngày rơi xuống đất
Mỗi ngày nhận về những giọt sương…
Khi ta chọn dừng lại để biết như thế nào là sự chia sẻ nhớ nhung
Có người đợi ta cùng ăn những bữa cơm đã nguội
Có người chỉ ngủ yên khi cánh tay ta nằm yên dưới làn tóc rối
Có người đặt đôi tai vào ngực trái ta rồi nói
- đừng để ai khác chạm vào nữa được không?
Đôi khi một vì sao sáng lên là bởi vì cần chúng ta nhìn thấy như một chứng nhân
Một cơn mưa đi qua là bởi vì chúng ta vừa ra phố
Một chiếc xích đu được làm ra là bởi vì chúng ta sẽ đến và ngồi xuống đó
Một quãng đời không chút niềm tin nào nhờ vả
Là bởi vì quãng đời ấy chưa có được nhau!
Ngày chúng ta sinh ra
Phải chăng cũng là ngày yêu thương kia bắt đầu?
Thứ Ba, 14 tháng 6, 2011
Tối nay, mưa mà có nắng...

Bảy năm trước, Q7 không cao tầng và sang trọng như bây giờ. Con đường Nguyễn Lương Bằng hồi đó vừa làm xong thẳng tắp, cao ngạo và vô cảm chọc thẳng qua cánh đồng cỏ lau còn um tùm, rậm rạp. Trưa nắng, vắng người, có một cái dáng nhỏ, dắt chiếc cúp ghẻ, di chuyển chậm chạp, đếm từng cái ngã tư đã qua, trong lòng chỉ khao khát ba thứ : Xăng, nước và bóng mát. Mồ hôi đã đổ quá nhiều rồi !
Trong cái kí ức nhớ về bảy năm trước ấy, cái cảm giác vui sướng khi có người bỗng dưng dừng lại và hỏi : “ Hết xăng hả bé, đưa 20000 chú mua xăng giùm cho” vẫn còn in đậm lắm, đậm đến nỗi, bây giờ nghĩ về nó vẫn còn thấy tê tê. Thế rồi, con nhỏ 19 tuổi lần đầu tiên vào Sài Gòn ấy, không cần suy nghĩ nhiều hơn một cái chớp mắt ấy, đã rút hẳn một tờ 50.000 đưa chú và bảo rằng, tài sản của cháu chỉ còn mỗi tờ này. Nhìn cái bóng ấy dần khuất nơi cuối đường, trong lòng hân hoan, con nhỏ không nghĩ rằng người ấy sẽ không bao giờ quay trở lại.
Mất gần một tiếng đứng chờ dưới cái nắng chói chang, con nhỏ mới nhận ra rằng mình ngố quá, rồi mất hơn 40 phút nữa, nó dẫn xe đi qua hai trạm xăng, về nhà nhỏ bạn trên đường Nguyễn Thị Thập.
Nước mắt nó rơi vì tủi. Mồ hôi nó rơi vì mệt, Cả hai thứ đều có vị mặn và rơi đều với nhau.
Thánh thót như mưa …
Mưa giữa trời nắng.
….
Bảy năm sau đó, câu chuyện tương tự xảy ra vài lần, trong những hoàn cảnh khác nhau, những nhân vật khác nhau, chỉ có một điểm tương đồng là con nhỏ thường là kẻ dừng lại hỏi và lo dò tìm chai nước, tìm trạm xăng, đong đầy lòng tin, đem đến cho người khác. Và những lần như vậy, nó thường nhận lại những lời cám ơn, nụ cười hay cái bắt tay đầy cảm kích, đôi khi chỉ là những ánh nhìn lạ lẫm.
Trong số những thứ nhận lại ấy, nó hơi chạnh lòng bởi cái “ánh nhìn” một chút, nhiệt tình giúp đỡ người ta có đòi hỏi gì đâu, mà họ lại xói vào sâu ánh mắt con nhỏ, tìm cho ra một “ động cơ” nào đó để lý giải cho hành động “không đâu” trên. Thỉnh thoảng có những ánh nhìn như thể nếu con nhỏ “ thật sự là kẻ lừa đảo” như chính suy nghĩ của họ thì họ sẽ cảm thấy dể chịu hơn. Nghĩ đến đây, tự nhiên muốn thờ dài một cái. trên đời này, khó để người ta tin vào điều tốt vậy sao?
Lúc nãy, con nhỏ vừa làm được một việc tốt, nó hân hoan chưa được bao lâu rồi giật mình tự nghĩ “ liệu mình có bị lừa đảo không? Tại sao mình không tìm hiểu thông tin kỹ hơn đã đưa cho người ta một số tiền như vậy? . Rổi một vài câu nói giỡn, nó tự trấn an mình, tin rằng sư thầy tật nguyền lúc nãy là sự thật, nếu không là sự thật cũng chẳng sao, quan trọng là tâm mình tốt, tin vào lòng tốt và đã mình làm điều tốt. Thế thôi.
Mẹ bảo, làm việc tốt thì đừng áy náy, coi như “tích phúc” , nhưng con nhỏ không nghĩ vậy, Nó nghĩ, làm việc phúc không phải để “ tích” mà là để trả nợ phúc, vì bản thân nó đã có phúc lắm rồi, may mắn sinh ra trong một gia đình hạnh phúc, được khỏe mạnh , tâm lực trí lực vẹn đủ như một người bình thường. Phúc ấy không tự nhiên mà có, do rất nhiều người khác tạo ra và đem lại. Nó nợ phúc của nhiều người, và bây giờ gom góp “ trả nợ”, cái món nợ này chắc cả đời trả không hết, càng trả càng thấy vui. ^^
Nghĩ đến những món nợ mình đã trả, con nhỏ thấy lòng thánh thót như mưa.
Tối nay, mưa mà có nắng,
Nắng giữa trời mưa,
Mưa đêm êm đềm.
14/6/2011
Chủ Nhật, 5 tháng 6, 2011
Thả...
Thứ Sáu, 20 tháng 5, 2011
.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011
Vô thường ...

Bạn hỏi , dạo này không thấy viết .
Trả lời, dạo này không thấy buồn.
Hôm nay, không thấy buồn , nhưng bỗng dưng muốn viết .
Muốn viết ...
một cái gỉ đó ... như là ... "chạy nghiêng nghiêng nghĩ xiên xiên về điều gì đó ...điên điên của một con bé con con cứ ...lon ton ... chạy " . Hay, chỉ đơn giản là ... cũn cỡn cười về những "khúc nhìn ngăn ngắn lén lút " mà ta hay bắt gặp dạo này ...
nhí nhảnh biết dường nào...
nhưng vởn vơ đâu đó trong lòng một cái gì đó cứ man mác ...như làn khói lụa bay bay về một miền nào đó xa mờ trong ký ức, hiện tại và cả tương lai , nhìn đâu cũng thấy ...
xa và mờ...
Phải chăng lại là buồn ? vì buồn nên lại phải viết chăng ?
Chiều nay bệnh, chẳng vì thế mà buồn...
Bệnh với một trạng thái rất tự giác và hiên ngang đón nhận khi cảm thấy bất ổn ngay từ hôm qua. Rồi chuyện gì tới cũng tới, quỵ ngay khi về tới nhà, thiếp đi, li bì nhưng vẫn kịp nghĩ ...còn sống là còn ổn.
Nghĩ cũng hay khi ...kịp hòan thành hết mọi việc trong tỉnh táo và khỏe mạnh .
Nghĩ cũng may, không bị " rớt đài " từ ngòai đường .
Nghĩ cũng mừng, khi hôm qua đã " tiên đóan" và chuẩn bị sẵn thuốc và thức ăn đầy đủ và cần thiết ( cho một con bệnh) trong tủ lạnh .
Một mình, một phòng, một nồi cơm điện , một cái tủ lạnh góp phần tạo nên một thói quen lười biếng nhưng vẫn đủ dinh dưỡng là " cháo everyday" với đủ mọi thứ " hỗn tạp ...có gu " thay đổi tùy ngẫu hứng . Ngày mai , cũng như mọi ngày, thực đơn lại là cháo nhưng những thứ hỗn hợp với gạo không được " tạp" như hàng nữa mà chỉ là muối và ... lại thêm một chút muối ( nếu còn nhạt ) .
Cười vì bệnh, mà không chua và chát như cái lưỡi lúc này . Đón nhận nó như một phần tất yếu của cuộc sống mà không còn thấy " tủi thân hay nhớ mẹ " như khi mới vào Sài Gòn nữa . Tự nhiên thấy mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn , lạc quan với cái suy nghĩ " rồi cũng sẽ qua, tự nhiên thấy mừng mừng trong bụng :)
Còn viết được là còn ổn, nhưng sâu xa đâu đó, thấy khói lụa rất mờ, ko phải là buồn tủi hay nhớ nhà mà là ...
cảm nhận một điều ... gì đó , dường như là sự ...vô thường ...
___________________________________________________________________
Nhớ những tiếng ho của bố...
Xót lòng ...
(2010)
Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2011
Trắc ẩn...

Tối nay, trời Sài Gòn lầm rầm mưa, người Sài Gòn rầm rập chạy,
mưa ướt, thấm và lạnh, lạnh cả những lối đi, lạnh luôn những tâm hồn đang lướt rất nhanh qua bà cụ xin ăn ngồi co rúm bên khu chợ có cái tên rất "mặn : Cầu muối ...
Bà cụ ngồi đó , cái áo mưa "phương tiện" rách tươm trở thành người bạn duy nhất lúc này có thể che chở cho bà chống chọi với thiên nhiên.
cái nón lá rách không đủ che mớ tóc dài bù xù, bối rối ..
Nước mưa thấm vào da thịt, tác dụng tức thời qua những qua những cơn ho sù sụ kéo dài.
Bệnh...
Co ro , khoanh tròn thành chấm nhỏ...yếu ớt ...
Thi thỏang, bàn tay gầy gò lại đuổi bớt những giọt lạnh trên guơng mặt xanh xao khắc khố như vuốt đi sự khắc khoải mong chờ . Đôi mắt buồn....
nhìn vào số phận...
...chờ đợi...
lòng trắc ẩn lướt rất nhanh qua đường.
......................................................................................................................................
Có mấy ai dừng lại ...
