An để mà "di", di hoài về thế giới mà người ta không cần đi tìm bình an nữa, ở đó, người ta chỉ mĩm cười, vì những niềm vui chung...
Thứ Hai, 23 tháng 4, 2012
xoáy mình rơi !
Mình thật ngu dốt.
Mình thật vô dụng.
Mình thật xấu xí.
Mình thật mệt mỏi.
Mình thật chán chường.
Mình thật khổ tâm.
Nếu hôm nay mình nghĩ mình thật thế.
Thì ngày mai mình sẽ thế thật.
(đừng tự xoáy mình rơi nữa, mình ơi...)
Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012
Người vô sự - Viết ngày 8/2/2009
Vốn là người có đạo, hằng tuần vẫn đi lễ nhà thờ, vẫn sống theo lý tưởng " yêu thương " của Đức Chúa Trời nhưng vẫn thích nghe và nghiên cứu về triết lý đạo Phật, về luật nhân quả, về thiền định để cố giữ cái tâm được THIỆN và AN LÀNH.
Bậc hiền trí

Một hôm Trang Tử dẫn học trò đi ngao du, nhân lúc ghé vào nhà một người bạn để thăm. Chủ nhà tay bắt mặt mừng, nói:
-Tiếng tăm tiên sinh vang dội như sấm bưng tay.Hôm nay tiên sinh ghé thăm bỉ phu thật là vạn hạnh.
Nói rồi quay lại gọi một gia đinh, bảo:
- Hôm nay ta gặp khách quý, để mở đầu câu chuyện ngươi hãy thịt một con chim cho ta đãi khách!
Đứa ở hỏi:
- Vâng ạ! Nhưng thưa chủ nhân, có hai con chim, một con hót hay, một con không biết hót, thịt con nào?
Chủ nhân chép miệng:
- Dĩ nhiên phải thịt con chim không biết hót, thứ vô dụng đó để làm gì?
Trang Tử cùng chủ nhân ngồi nhâm nhi ly rượu với thịt chim, luận việc thế thái nhân tình, đoạn từ giã chủ nhà, dẫn học trò ra đi. Họ đến bìa rừng, thấy một tiều phu chống búa nhìn cảnh rừng núi bao la. Trước mắt lão là một cây cổ thụ. Trang Tử thấy vậy hỏi:
- Trời chiều mà chưa thấy tiều ông đaÜn được cây nào. Gặp cây này cao thẳng sao ông không hạ đi?
Lão tiều thở dài nói:
- Tôi cũng muốn hạ nó, nhưng ngặt gỗ nó xốp lắm, thứ vô dụng đó đaÜn mà làm gì? !
Một học trò nghe vậy, hỏi thầy:
- Cây vô dụng thì bỏ qua, con chim vô dụng thì giết. Con thật không hiểu nổi thói đời?
Trang Tử mỉm cười nói:
- Ta ở vào khoảng hữu dụng và vô dụng đó.Chỉ có bậc đạo đức mới tránh khỏi tai họa mà thôi.
Lời Bàn:Đây là một bài học ngụ ngôn nhằm khuyên răn người đời. Câu kết luận của Trang Tử nói nghe như lạc đề. Vì chim và cây không phải là người. Hữu dụng và vô dụng là hai mặt đơn giản của cuộc đời ...
Nhưng ta để ý, làm thế nào để ẩn mình vào giữa lằn mứt vô hình hữu dụng và vô dụng đó? Trang Tử nói: "Chỉ có bậc đạo đức!" Người vô dụng không phải không làm được việc gì? Ít ra họ cũng biết hô hoán (Nếu cho họ canh cửa), cũng biết dọn dẹp giặt giũ (nếu dùng họ trong việc sai vặt). Người vô dụng có thể bị người khôn khéo bóc lột công sức cho đến khi hơi thở can kiệt. Còn người hữu dụng thì sao? Người thấy việc gì cũng làm được, thành ra việc gì cũng ôm lấy, cáng đáng, vong động, vong tưởng, cuối cùng cũng làm con rối cho bọn quyền thế cường hào. Tựu trung, hữu dụng hoặc vô dụng cũng đều bị dùng.
Người đạo đức, theo người xưa là người hiền trí. Trí để không ai lợi dụng mình. Hiền để không ai ghét mình. Chỉ có bậc hiền trí mới tránh được cạm bẫy của người khác. Có thể chứng minh một câu chuyện tương tự.
Nước Tề có loạn lạc. Đôi bạn Bảo phúc Nha và Quản Di Ngô (tức Quản Trọng) phò hai vị công tử chạy ra nước ngoài. Bảo Thúc Nha đem công tử Tiểu Bạch sang nước Củ, và nói: "Chỉ có mấy nước nhỏ mới không thất tín". Quản Di Ngô đưa công tử Củ chạy sang nước Lỗâ, và nói: "Lỗ là cường quốc của thời này. Vả lại Lỗ là quê ngoại của công tử ". Vua Tề bị giết. Nhờ nước Củ ở gần Tề nên Bảo Thúc Nha đem công tử Tiểu Bạch về kịp đã lên ngôi. Công tử Củ ở nước Lỗ rất xa không về kịp. Bảo Thúc Nha nói với công tử Tiểu Bạch (bấy giờ đã lên ngôi lấy hiệu là Tề Hoàn Công): "Trước đây Quản Di Ngô muốn giết chúa công là bởi "ai vì chúa nấy". Lúc ấy Di Ngô đang phò công tử Củ. Xin chúa công đừng giận ông ta. Di Ngô là bậc đệ nhất kỳ tài. Chúa công muốn dựng nghiệp bá, không có ông đó, không xong. Nay tôi đem binh đóng biên giới làm áp lực, buộc vua Lỗ phải "xử trí" lấy Củ, và buộc vua Lỗ giao Di Ngô cho chúa công".
Bên kia Di Ngô và vua Lỗ tranh không kịp với Tiểu Bạch, lòng còn đang tức. Bỗng nghe quân Tề kéo đến. Mưu sĩ nước Lỗ là Thi Bá, hiến kế: "Để tránh binh đao với Tề, chúa công nên giết Củ đi, vì Củ là tên vô dụng! Nhưng chúa công phải tìm mọi cách trọng dụng Quản Di Ngô, vì tài của ông ta "kinh thiên vĩ địa". Vua Lỗ nói: "Di Ngô một lòng với chủ. Nay ta giết Củ là chủ hắn, thì hắn không bao giờ chịu giúp ta đâu. Vả lại, Tiểu Bạch một mực đòi Di Ngô về Tề, để tự tay mình trả thù". Thi Bá nói: "Đó là mẹo của Thúc Nha đòi Di Ngô về Tề để dùng. Chúa công không dùng thì giết chứ đừng trả Di ngô". Vua Lỗ không nghe. Di Ngô về Tề giúp cho Tề Hoàn Công, đưa nước Tề lên địa vị bá chủ. Vua Lỗ ân hận mãi.
Chuyện này có phần hơi khác chuyện Trang Tử trên đây. Ở đây kẻ vô dụng bị giết đã đành, nhưng người tài giỏi vẫn bị người ta đòi giết. Cũng may, Di Ngô và Thúc Nha là những người kỉ mưu tuyệt trí nên không bị những kẻ tầm thường hạ sát. Nhưng cái ý nghĩa của nó vẫn giống nhau, chỉ có bậc đạo đức, hiền trí mới giữ được mình.(Thuật xử thế người xưa - Ngô Nguyên Phi)
Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012
đặt cục gạch cho " ý nghĩa cuộc sống"
"I want to become a meaningful person rather than a successful person" - quoted fromHuynh Giang Thuy Thu
--------------------------------------------------------------------------------------
musicorg2000 (4/17/2012 12:58:16 AM): doc blog cua may
musicorg2000 (4/17/2012 12:59:06 AM): roi cu tu trach minh sao ko quan tam may hon
musicorg2000 (4/17/2012 12:59:26 AM): nhieu luc may buon may kho tao co biet dau
musicorg2000 (4/17/2012 12:59:38 AM): ma buon dung de trong long
musicorg2000 (4/17/2012 1:00:02 AM): may la vay, doc blog thay may buon the tham, nhung nc voi may, may tinh queo
" Huynh Giang (4/17/2012 1:01:13 AM): tao ổn mà
" Huynh Giang (4/17/2012 1:01:21 AM): tao viết xạo đó
" Huynh Giang (4/17/2012 1:01:28 AM): có gì đâu mà lo lắng
musicorg2000 (4/17/2012 1:01:40 AM): thoi di ku
" Huynh Giang (4/17/2012 1:01:55 AM): trời ơi, thiệt mà
" Huynh Giang (4/17/2012 1:02:15 AM): lúc đó buồn thôi, bây giờ thì hết rồi
" Huynh Giang (4/17/2012 1:02:33 AM): biết mày lo vậy
" Huynh Giang (4/17/2012 1:02:48 AM): sau này tao ko viết buồn buồn vậy nữa
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:04 AM): thui cu viet di
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:12 AM): ma khi nao buon thi hú tao voi
" Huynh Giang (4/17/2012 1:03:11 AM): người ta đọc vào chắc ai cũg ngh4i tao bi quan, yếu đuối lắm
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:24 AM): or goi tao di uong cafe de giai toa
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:30 AM): chu dung co chiu dung 1 minh nhu vay
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:38 AM): ko
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:44 AM): doc biet may buon thoi
musicorg2000 (4/17/2012 1:03:51 AM): chu ko fai bi quan yeu duoi
musicorg2000 (4/17/2012 1:04:26 AM): thay cung ran do chu
" Huynh Giang (4/17/2012 1:04:36 AM): haha
" Huynh Giang (4/17/2012 1:04:58 AM): cũng cứng rắn xạo á, chứ bản chất yếu đuối thấy mẹ
" Huynh Giang (4/17/2012 1:05:11 AM): nói chung là lúc này lúc nọ
" Huynh Giang (4/17/2012 1:05:23 AM): nhưng mà lúc nào cũng chịu được hết á
musicorg2000 (4/17/2012 1:05:33 AM): yeu duoi la ban tinh cua phu nu ma, hon nuamay nho be mong manh den vay
" Huynh Giang (4/17/2012 1:05:48 AM): buồn thì viết giải toả chút rồi thôi
musicorg2000 (4/17/2012 1:06:01 AM): nhung cung ran la co gong minh hung chiu
" Huynh Giang (4/17/2012 1:05:59 AM): lúc nào tao cũng chọn cách đối mặt để giải quyết
musicorg2000 (4/17/2012 1:06:13 AM): chu ko than van khoc loc nhu ng khac
" Huynh Giang (4/17/2012 1:06:28 AM): hihihi
" Huynh Giang (4/17/2012 1:06:37 AM): tao chỉ thấy tao ...dũng cảm thôi
" Huynh Giang (4/17/2012 1:07:03 AM): vì có những chuyện tao thấy tao...anh hùng ghê gớm
" Huynh Giang (4/17/2012 1:07:04 AM): haha
musicorg2000 (4/17/2012 1:07:56 AM): DT cua may sao roi
musicorg2000 (4/17/2012 1:07:59 AM): xai dc chua
" Huynh Giang (4/17/2012 1:08:07 AM): chập chờn lúc được lúc mất
" Huynh Giang (4/17/2012 1:08:11 AM): mới sửa nửa
" Huynh Giang (4/17/2012 1:08:40 AM): tao được cho con nokia mới
" Huynh Giang (4/17/2012 1:09:00 AM): hàng cùi, nhưng chất lượng
" Huynh Giang (4/17/2012 1:09:37 AM): hehe, nhưng nghĩ cái điện thoại tao đang xài, dù có cùi bắp hay cục gạch vẫn thấy thương thương
" Huynh Giang (4/17/2012 1:09:52 AM): nên tao cho dì tao cái kia rồi
musicorg2000 (4/17/2012 1:10:09 AM): hehe
" Huynh Giang (4/17/2012 1:10:07 AM): bả ko có điện thoại, mà tao có đến 2 cái
musicorg2000 (4/17/2012 1:10:15 AM): di may khie ko
" Huynh Giang (4/17/2012 1:10:56 AM): cho cái cũ chập chờn lúc được lúc mất kì lắm, nên tao giữ lại xài, cho cái mới
" Huynh Giang (4/17/2012 1:11:09 AM): nhà ngoại tao dạo này xui lắm
musicorg2000 (4/17/2012 1:11:24 AM): sao vay
" Huynh Giang (4/17/2012 1:11:50 AM): một người thì tán gia bại sản
" Huynh Giang (4/17/2012 1:12:29 AM): một người thì bệnh nặng lắm, vào Chợ Rẫy còn bị chê, nhưng mà bây giờ thì ổn rồi
" Huynh Giang (4/17/2012 1:12:50 AM): thấy đời người nhiều lúc ngặt nghèo quá mày ơi
" Huynh Giang (4/17/2012 1:13:46 AM): bởi vậy lo sống cho tốt, đến lúc lâm nguy còn có người này người nọ bên cạnh
----------------------------------------------
Đặt cục gạch ở đây, hôm nào rảnh rỗi, viết về ý nghĩa cuộc sống :)
Thứ Ba, 10 tháng 4, 2012
10/4 chó chết
Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012
quen rồi ...
Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012
Đó cũng là khi ta lạc mất nhau rồi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi âm thanh cũng bất lực như lời.
Khúc mùa thu- HỒNG THANH QUANG
Tôi biết chuyện của cô một cách tình cờ. Mẹ cô là bạn thân của dì tôi, vẫn còn thảng thốt khi kể lại chuyện cô con gái 19 tuổi vừa được cứu sống sau khi cắt cổ tay tự tử vì thất tình. Mối tình kéo dài từ năm lớp mười cho đến khi cô vào đại học. Trước khi đi du học, bạn trai cô hứa hẹn rất nhiều, kể cả chuyện sẽ kiếm học bổng để đưa cô đi theo...nhưng chưa đầy một năm, anh đã công khai sống chung với cô gái khác bên cứ người, và đề nghị chia tay cô qua email.
Mẹ cô tìm cách an ủi: “ nó như vậy không xứng đáng với con, tiếc làm gì”. Cô cười lớn: “ Có gì đâu! Ba đồng một mớ đàn ông mà mẹ, con không quan tâm đến ảnh nửa”. Vậy nên bà cứ đinh ninh là cô đã nguôi ngoai rồi. Ai ngờ cô “ nói một đằng nghĩ một nẻo”, lòng vẫn ấp ủ thương yêu, căm hận, đến nỗi cắt cổ tay. May mà gia đình đưa đến bệnh viện kịp thời.
Mẹ cô chảy nước mắt khi tâm sự: “ Tính nó là vậy, có gì buồn thường không nói ra, chỉ giấu trong lòng, ngoài mặt thì cứ hơ hớ. Lúc còn nhỏ tui luôn nhớ đến điều đó, mà sao bây giờ tui lại quên. Nó nói “ có gì đâu” là tui cho qua liền. Cái nhạy cảm của người làm mẹ như tui để đâu rồi tui không biết nữa”.
Đó là một lời tự trách. Nhưng tôi nghe như một câu hỏi vậy.
Các nhà khoa học đã chứng minh rằng những đứa trẻ sơ sinh đã có thể cảm nhận được cảm xúc của người khác. Hẳn nhiên trước tiên là những cảm xúc của mẹ chúng. Nếu người mẹ vui sướng hạnh phúc, đứa trẻ sẽ ngủ ngoan và hay cười. Nhưng nếu người mẹ lo lắng, đau khổ, buồn phiền hoặc không muốn có con thì đứa trẻ sẽ phản ứng theo cách khác. Nó ít bú, quấy khóc nhiều, cáu bẳn, đau bụng... Mặc dù người mẹ không hề tỏ ra điều gì khác thường khi chăm sóc bé.
Thật lạ lùng phải không? Dường như chúng ta được sinh ra đời cùng với một món quà vô giá, đó là sự thấu cảm bẩm sinh. Và rồi món quà ấy mai một dần theo thời gian. Hay chính ta đã vứt bỏ nó đi trong hành trình sống của mình?
Như Daniel Goleman, tác giả của hai cuốn sách nổi tiếng Trí tuệ cảm xúc và Trí tuệ xã hội đã nhắc chúng ta rằng, sự thấu cảm là một phần của trí tuệ xã hội. Và chúng ta đang đánh mất nó. Chúng ta tưởng mình đang được kết nối, khi friendlist trong Facebook của ta dài ra từng ngày. Nhưng cùng lúc đó, chúng ta đang đánh mất dần kết nối với nhau. Chúng ta say sưa với ảo tưởng nắm được cảm xúc của những người quen ở nơi xa xôi nào đó, thậm chí cả người xa lạ, trong khi vô tình thờ ơ với những người thân thuộc đang ở ngay bên cạnh mình. Mạng lưới rộng đến nỗi một đứt gãy nhỏ bên cạnh không làm ta để tâm. Nhưng chính những đứt dãy nhỏ kề cận, chứ không phải những đứt gãy rời rạc ở xa, mới làm ta trở thành một tinh cầu cô độc.
Có vẻ như càng ngày chúng ta càng dựa dẫm quá nhiều vào ngôn ngữ để có thể hiểu nhau. Khi hỏi thăm một ai đó: “Mọi chuyện sao rồi?” và câu trả lời : “Cám ơn, vẫn tốt” làm ta dễ dàng hài lòng đến nỗi chúng ta bỏ qua những gì có thể nằm sau đó. Sự mệt mỏi nơi khoé môi. Nét buồn trong ánh mắt. Sự nhạy cảm, hay đúng hơn, khả năng thấu cảm của chúng ta giờ đây như chiếc ăngten bị bỏ quên. Nó vẫn ở đó, nhưng không ai dùng nó để bắt sóng nữa.
Chúng ta dựa vào từ ngữ nhiều đến nỗi, khi ai đó nói rằng ta không hiểu gì về họ cả, ta sẽ trả lời rất nhanh: “ Bạn không nói làm sao tôi hiểu được” như thế đó hoàn toàn là lỗi của họ.
Sách vở thường viết rằng, hai thế hệ rất khó hiểu nhau, cha mẹ và con cái không hiểu nhau, đàn ông và phụ nữ không hiểu nhau. Vì chúng ta bày tỏ theo những kiểu khác nhau, diễn giải sự việc theo cách khác nhau, dùng từ ngữ và những ý nghĩa khác nhau.
Tôi tự hỏi, có phải ta đã chấp nhận những lý lẽ ấy như sự biện hộ mà quên rằng vẫn còn có một cách khác để hiểu. Rằng sự giao tiếp thực sự giữa con người có thể vượt qua giới hạn ngôn ngữ. Đó là cách mà những người yêu thương nhau thường dùng, khi họ thực sự yêu thương.
Yêu và biết cách yêu là hai điều khác nhau, phải không vậy? Ta luôn có thể yêu cho bản thân mình, bằng cách nào cũng được, nói hay không nói, chia sẻ hay không nhưng để yêu cho người khác thì phải biết cách yêu - tức là biết cáchh bắt sóng cảm xúc của người ấy để vuốt ve, yêu thương, chia sẻ với những cảm xúc thường tìm cách lẩn trốn ấy. Đó là khi ta giao tiếp không phải để bày tỏ chính mình và là để thấu hiểu người ấy. Nói hay thinh lặng không phải để mở cửa tâm hồm mình mà tìm đường vào tâm hồn của người ta yêu. Đó là khi ta lắng nghe, không chỉ những lời nói, mà lắng nghe một làn sóng, một tín hiệu vô thanh. Những tín hiệu yếu ớt của cảm xúc.
Cũng Daniel Goleman, trong một bài phỏng vấn đã nói đại ý rằng, chúng ta hoàn toàn có thể mài giũa trí tuệ xã hội của ta, lấy lại khả năng thấu cảm, bằng một cách đơn giản : hãy chuyển sự chú ý của ta sang người ta yêu. Ngay khi ta thực sự chú ý đến họ, ta sẽ ngay lập tức bắt được trường cảm xúc của người ấy. Phía sau lời nói, phía sau biểu hiện, thậm chí phía sau sự yên lặng.
Phải vậy không, đôi khi chỉ cần trở lại ngồi yên bên nhau là đủ. Đủ để hiểu. Như ngày xưa, khi ta khởi đầu yêu.
Chúng ta thường khởi đầu tình yêu với với một người khi nhận ra rằng ta và người ấy có thể hiểu nhau mà không cần nói. Những rung động buổi ban đầu trong tim ta thường không phải ngôn từ. Chỉ cần nhìn vào mắt nhau, hay thậm chí chỉ cần ở bên nhau trong cùng một bầu không khí, dường như ta đã hiểu nhau. Và khi mối tình trở nên bền chặt hơn, ta tự hào vì người kia chưa nói hết ý mà người này đã hiểu : tình cảm, nhu cầu chia sẻ, nỗi buồn, niềm vui, sự lo âu... Chiếc ăngten thấu cảm trong ta thật nhạy.
Nhưng rồi, thời gian qua, một lúc nào đó bỗng dưng ta nhận ra người này đang trách người kia rằng nếu không nói ra làm sao hiểu được. Có lẽ từ khi đó tình yêu đã qua một khúc quanh.
Và cuối cùng, khi nói bao nhiêu cũng không hiểu. Càng nói càng không hiểu.
Đó là khi ta nhận ra ngôn từ không bao giờ đủ. Có biết bao điều ta muốn bày tỏ cho người ta yêu - những điều ta mong người ấy thấu hiểu - những yêu thương, oán giận, xót xa, giày vò tự sâu thẳm trái tim ta – nhưng không ngôn từ nào đủ sâu sắc, trọn tình vẹn lý, không ngữ pháp nào đủ phức tạp để diễn tả. Từ ngữ lúc ấy thậm chí còn có bộ mặt phản trắc vì sự đa nghĩa của chúng. Và chúng ta hiểu sai, chúng ta bị hiểu sai. Chúng ta như đi trong rừng rậm của những ý niệm chồng chéo lên nhau. Bao nhiêu cuộc tình đã và sẽ còn diễn ra theo cách đó? Không phải sự thấu cảm cạn dần theo tình yêu mà là ngược lại, tình yêu cạn dần theo sự thấu hiểu.
Khi ta phải viện đến từ ngữ để tìm cách hiểu nhau, thay vì nghĩ về nhau, nắm bắt cảm xúc của nhau để hiểu nhau. Đó là khi ta nhớ đến Saint Exupéry với lời cảnh tỉnh “ Ngôn ngữ là cội nguồn của sự ngộ nhận”.
Và buồn thay, đó cũng là khi ta để lạc mất nhau rồi.
(Phạm Lữ Ân)