An để mà "di", di hoài về thế giới mà người ta không cần đi tìm bình an nữa, ở đó, người ta chỉ mĩm cười, vì những niềm vui chung...
Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012
Nỗi đau của con chó
Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012
tặng mình ly vang, cho thêm nồng cuộc sống :)
Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012
Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012
"Trái tim của Bụt"
Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2012
Ở quán Tĩnh Lặng
Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012
nhưng...

"Anh đã từng yêu em, vẫn đang yêu em và sẽ mãi mãi yêu em, nhưng..."
Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012
...
Không biết do dạo này hay gặp chuyện xàm xàm gây nóng nảy, bục mình, hay do tính tình mình thay đổi ?Nhưng quả thực là trong lòng cảm thấy rất ức chế. Ức chế chuyện gì thì có lúc hiểu, có lúc không hiểu, không hiểu thì không nói làm gì, nhưng mà hiểu rồi thì không phải lúc nào cũng oang oang ra được, làm mất lòng " cái kẻ đã gây ra chuyện" ấy cũng không hay, mà ...lớn miệng quá...không khéo lại " chưởi oan" người ta thì phải tội.
Thế là thôi, là cứ giấu giấu giấu,nhịn nhịn nhịn rồi cứ bực bực bực sao á.
rảnh chuyện,
đi ra,
đi vào,
ra ra
vào vào
Cái bụng buồn buồn.
Cái đầu bực bực.
Hết bực rồi buồn.
Hết buồn rồi bực.
Tâm trạng không được tốt, chuyện này đè chuyện kia, đôi khi bực những chuyện không đáng bực, chuyện đáng bực thì không dám nhìn thẳng mà chưởi, vì chưởi nó có khác nào đang tự chưởi mình. Chung quy lại cũng là một chữ " ngu " mà ra.
Khỉ thật.
Muốn chưởi thề quaaáa MẸEEEE.....ơi
.....
Mỗi lần "dính " vào tâm trạng này, lại nhớ cách "thiền đi" của Sư cô Chân Không , học ...cách thở để biết cách làm cái tâm mình lắng xuống, dịu đi.Vừa đi vừa thở, chỉ nghĩ đến thở, bám vào thở mà đi, đi mà cứ lảm nha lảm nhảm
vào vào
ra ra
sâu sâu sâu
khỏe khỏe khỏe
nhẹ nhẹ nhẹ
lặng lặng lặng
cười cười cười
Cái chu kỳ này diễn ra lâu hay mau tùy mức độ nặng nhẹ, đến khi đủ đô rồi ...thì ...cười thậtrồi nhẹ thậtrồi ...thôi.Không giận gì nữa, không sân gì nữa, không chấp gì nữa. Chỉ..cười hiền. Rồi lại bắt đầu lại,...dù sao cũng phải sống, hãy sống cho thật thỏai mái và nhẹ nhàng :)
.....
Đọc blog em tòan thấy entry buồn và nặng , như có cái gì đó rơi vào lòng, rồi tan biến, rồi đọng lại....
-Haha, vậy sao? Có thể
-Sao em không viết khi vui? Cho blog của em nó sáng sủa hơn, nó không giống với những gì anh thường thấy ở em. Em vui vẻ, vô tư và nhí nhảnh hơn nhiều dù có gặp chuyện gì đi nữa.
Vô tư và vui vẻ cũng cần một chút lắng lại anh ạ, và em chọn blog để ...tích cặn cho tâm hồn, để thấy mình trong hơn . Lâu lâu mình nhìn lại, mình khóai chí, mình cười , mình nghĩ " chuyện gì to tát lắm đâu , ngốc thật "
Ừ, ngốc thật !
Thứ Tư, 7 tháng 3, 2012
Bẻ chữ, chia 3 người ...
chèo queo
cheo leo
Rớt!
...
Bước ngoặt
huyễn hoặc
mặc cả
trốn!
...
Số phận
lận đận
tận cùng
mất!